Gã
hàng xóm khen: “Vợ ông có cái nốt ruồi đỏ thắm như thế là tướng phu
nhân đấy”. Oái oắm thay, cái nốt ruồi ấy lại nằm ở “chỗ hiểm”.
Gia đình tôi tan nát chỉ vì một cái nốt ruồi.
Nguyên là gần nhà tôi có một cặp vợ chồng mới chuyển đến. Do tôi và gã
chồng làm cùng nghề, vợ gã và vợ tôi cùng tuổi, trong khi hàng xóm bốn
bên toàn dân gốc ít học, chạy chợ, làm xe ôm là chính nên hai nhà nhanh
chóng thân nhau. Thỉnh thoảng, một nhà làm lẩu mời nhà kia sang ăn. Đi
đâu về mua được rau cỏ, bánh trái, đặc sản gì cũng mang sang biếu
nhau. Vợ chồng tôi đôi khi bận việc còn nhờ vợ gã đi đón con giúp, hoặc
bọn tôi đón con xong mang sang nhà ấy gửi rồi lại đi công chuyện…
Sau
vài năm quen nhau, tôi và gã quyết định góp vốn làm ăn chung, cùng mở
một công ty cung cấp dịch vụ. Thời gian đầu công ty làm ăn rất khá, tình
thân giữa hai nhà càng thắm thiết. Nhưng một thời gian sau, thấy doanh
số giảm sút, tôi nghi ngờ theo dõi và phát hiện kẻ cộng sự của mình có
sự tư túi, mưu cầu lợi riêng. Tôi đã nhắc khéo cho gã biết là mình đã
biết chuyện, để gã dừng lại. Nhưng chỉ được một thời gian sau, gã lại
tái phạm. Sau mấy lần như vậy thì chuyện cộng tác giữa hai chúng tôi đổ
bể, thậm chí chúng tôi đã cãi nhau to, sau đó không nhìn mặt nhau suốt
một thời gian dài.
Đến Tết năm đó, gã cùng vợ sang nhà tôi chúc mừng năm mới. Vì thế chúng tôi bỏ qua chuyện cũ, hai nhà trở lại quan hệ với nhau. Dù không thân thiết bằng trước đây nhưng hai gia đình như vậy cũng có thể nói là thân. Chúng tôi không làm ăn với nhau nữa nên ký ức về những xích mích cũ cũng nhạt dần. Tôi tin rằng nếu chỉ là hàng xóm thôi thì chẳng bao giờ có chuyện.
Đến Tết năm đó, gã cùng vợ sang nhà tôi chúc mừng năm mới. Vì thế chúng tôi bỏ qua chuyện cũ, hai nhà trở lại quan hệ với nhau. Dù không thân thiết bằng trước đây nhưng hai gia đình như vậy cũng có thể nói là thân. Chúng tôi không làm ăn với nhau nữa nên ký ức về những xích mích cũ cũng nhạt dần. Tôi tin rằng nếu chỉ là hàng xóm thôi thì chẳng bao giờ có chuyện.
Ấy
thế mà một lần, vợ đi vắng, gã sang nhà tôi nhậu với mấy con mực mà vợ
chồng tôi vừa mang về sau chuyến đi biển, cùng vài món khác vợ tôi làm.
Gã luôn miệng khen ngon, khen vợ tôi khéo tay, đảm đang, đã đẹp người
còn đẹp nết. Gã cao hứng bảo: “Ông là may mắn về đường vợ con lắm đấy.
Tôi có biết xem tướng tí chút, vợ ông da trắng, dáng khoan thai, tay
chân nhỏ nhắn nuột nà, đó là quý tướng. Nhất là vợ ông lại có cái nốt
ruồi đỏ thắm nữa, đó là tướng mệnh phụ, phu nhân. Sau này kiểu gì ông
cũng phất làm quan to”. Nụ cười tự mãn của kẻ được tâng bốc tắt lịm trên
môi tôi khi gã nói hai câu cuối. Bởi vì cái nốt ruồi đỏ thắm đó, ngoài
tôi ra không thể có người đàn ông nào khác biết được, vì nó nằm ở phía
dưới bầu ngực trái của nàng.

Có vẻ gã hàng xóm nói xong nhận ra mình buột mồm nên cáo say về ngày, bỏ lại tôi đứng như trời trồng, không kịp phản ứng, không kịp lôi gã lại để hỏi cho ra nhẽ và nện cho gã một trận. Không còn nghi ngờ gì nữa, vợ tôi đã phản bội chồng. Cô ấy đã có trò mèo gì đó mới gã hàng xóm, hoặc ít ra thì cũng xuất hiện trước mặt gã trong tình trạng không mảnh vải che thân, lộ hết những đặc điểm riêng tư của cơ thể mà lẽ ra chỉ một mình tôi biết. Còn một giả thiết khác có thể minh oan cho gã hàng xóm: gã chỉ biết cái nốt ruồi của vợ tôi qua miệng người khác. Nhưng như thế còn tệ hơn, như vậy là vợ tôi đã ngoại tình với một hoặc nhiều gã đàn ông khác và chúng đã đem chuyện của nàng, vẻ đẹp cơ thể nàng ra để bình phẩm với nhau như một chuyện đáng cười cợt.
Tôi
gọi vợ ra để hỏi. Dĩ nhiên nàng chối. Dĩ nhiên nàng bảo không biết tại
sao gã kia lại biết về cái nốt ruồi của nàng. Làm gì có chuyện đàn bà
ngoại tình tự thú điều nhơ nhuốc của mình khi không bị bắt tận tay day
tận mặt. Tôi hỏi: “Nếu cô trong sạch, thì tại sao tên đàn ông kia biết
được cái nốt ruồi của cô?”. Nàng không thể trả lời được, chỉ một mực kêu
oan. Tôi cũng cố tìm cách để minh oan cho nàng nhưng vô phương. Tôi
những muốn sang hàng xóm tìm gã kia để giết hắn, nhưng rồi không dám.
Bởi nếu làm vậy, nỗi nhục của tôi sẽ được nói toang ra cho cả xóm biết,
và tôi chỉ còn nước đeo mo vào mặt cho dù có bán nhà dọn đi nơi khác.
Nhưng
tôi không thể nuốt nổi nỗi nhục này trong im lặng. Vì thế, bao nhiêu
căm hờn, tôi trút hết lên người vợ với những trận đòn thù trong khi bật
nhạc thật lớn. Càng đánh nàng tàn tệ, tôi càng nổi điên lên khi nghĩ đến
nụ cười đểu cáng của những gã đàn ông lạ mặt khi trong đầu chúng hình
dung ra cặp sừng trên đầu tôi và thân thể trần trụi của vợ tôi. Nỗi đau
bỏng rát như bị tạt axit, và những cơn đau thể xác mà tôi gây ra cho
nàng cũng không thể nào bù lại được. Sau nửa năm hàng hạ nàng mỗi ngày,
tôi ly dị, dọn nhà đi chỗ khác.
Những
năm sau, tôi sống trong lòng căm hận cuộc sống, căm hận đàn bà. Tôi thề
không bao giờ lấy vợ nữa. Tôi chơi bất cứ người đàn bà nào có thể dụ
được. Tôi chỉ dụ đàn bà có chồng, những cô nàng trông đẹp đẽ kiêu kỳ, ra
vẻ đứng đắn, khó khăn. Mỗi lần “đốn” được một cô, tôi lại hả hê như trả
thù được một tên đàn ông khốn nạn trong đời, lột mặt nạ được một mụ đàn
bà đạo đức giả, chính chuyên giả. Rồi chỉ ít lâu thấy chán, tôi bỏ rơi
họ không một mảy may thương xót. Và như bù cho thiệt thòi của tôi trong
đường tình duyên, ông trời phù hộ cho việc làm ăn của tôi xuôi chèo mát
mái. Tôi ngày càng giàu, giàu có luôn đi kèm với thế lực nên dù những mụ
đàn bà kia gọi tôi là thằng đểu thì cũng chẳng làm gì được tôi.
Rồi
tôi tình cờ gặp lại gã cựu hàng xóm. Trông vẻ nhếch nhác của gã, tôi
thấy cũng hả dạ phần nào, nhưng chỉ bước qua mà làm như không nhận ra.
Gã kéo tôi lại, có vẻ khẩn khoản lôi tôi đến quán bia cạnh đó. Hà, thằng
khốn. Chắc kiểu gì cũng xin lỗi rồi nhờ tôi giúp đỡ đây, trông gã là
biết chuyện làm ăn bí bét. Y như rằng, ngay cốc bia đầu tiên, gã đã xin
lỗi tôi. Gã nói vợ tôi là người đàn bà trong sạch, chung thủy, rằng
trong chuyện cái nốt ruồi kia, gã bị oan. Sự thật là chuyện đó, gã biết
được qua vợ gã. Cô này từng đi mua sắm quần áo với vợ tôi, cùng thử đồ
với nàng nên biết được điều bí mật. Cô ta cũng có một nốt ruồi son ở
vùng thắt lưng. Một lần khi gã khen cái nốt ruồi đỏ của vợ, cô ta thuận
miệng kể vợ tôi cũng có cái nốt ruồi đỏ thắm ở phía dưới bầu ngực trái.
Đang thù tôi sau vụ làm ăn chung đổ vỡ, gã ghi nhớ chi tiết này để phá
tôi cho bõ tức.
“Tôi
cũng chỉ định làm cho ông ghen tuông tức tối cho bõ ghét, vì nghĩ là
ông hiểu vợ ông, cô ấy trong sạch thì kiểu gì rồi ông chả phải tin. Sau
đó không thấy nhà ông có mắng chửi to tiếng gì, tôi tưởng là êm, không
ngờ sau hai người ly dị, tôi cũng đoán là tại chuyện đó, nhưng đã lỡ rồi
tôi chẳng dám nói lại. Tôi ân hận lắm. Mới đây tôi gặp lại vợ ông, thấy
cô ấy tiều tụy, già hẳn đi, vẫn ở một mình. Tôi xót ruột quá, nên muốn
đi tìm ông nói rõ mọi chuyện. Ông muốn đánh muốn mổ tôi thế nào cũng
được”. Tôi không còn hơi sức đâu mà đánh gã. Tôi chỉ muốn giết, muốn mổ
chính mình.
Một
tuần sau, tôi tìm được nơi vợ sống. Tôi quỳ trước mặt nàng xin tha thứ
và xin được nối lại tình vợ chồng để tôi bù đắp cho nàng những thiệt
thòi năm xưa. Nhưng nàng lắc đầu. Vợ tôi nói khi mới ly dị, nàng luôn hy
vọng tôi sẽ nhận ra mối oan của nàng và đến đón nàng về. Nhưng thời
gian trôi qua, nàng hận tôi, thù tôi. Nàng không còn yêu tôi nữa. Nàng
nói tôi độc ác hơn gã hàng xóm kia vì tôi là chồng mà dám không tin
nàng, dám gán cho nàng cái tội như vậy, sự ngu xuẩn của tôi đã hủy hoại
cả đời nàng.
Vừa
thở phào khi biết vợ mình trong sạch, tôi lại rơi vào vực thẳm mới khi
biết mình là kẻ chẳng đáng mặt đàn ông. Đau khổ, tôi cứ tự hỏi mình: nhận ra đàn bà toàn bọn lăng loàn trắc nết và nhận ra bản thân mình khốn nạn, đằng nào tệ hơn, đằng nào đau đớn hơn?
Hải Văn
No comments:
Post a Comment