Saturday, August 25, 2012

ĐÊM TẤM VU NGHE TIẾNG ĐÀN BẦU


song-nuoc-mien-tay-2[1] Phong Vu

Có tiếng kêu lè xè trên máy truyền tin, Vũ bỏ chén cơm xuống và bước vào khoang lái. Áp tai vào ống liên hợp, Vũ lắng nghe tiếng nhân viên tổng đài từ căn cứ léo nhéo, đọc bản công điện đã được mả hóa: Tango, November, Hotel, Fotrox....Viết xong bức công điện xuống giấy, Vũ trở ra boong tàu, nơi anh em đang ngồi ăn buổi chiều. Thức ăn có phần tươm tất nhờ hai con cá lóc nướng, một nồi canh chua với con cá ngát vừa câu được trên sông, và dăm lon đồ hộp thịt ba chỉ...Trước cặp mắt chờ đợi của mọi người, Vũ ngồi xuống trên sàn tàu, và đưa cho Sơn - người Hạ sĩ vô tuyến, tờ công điện và nói :
- Cậu ăn xong rồi thì vô giãi mả xem căn cứ ra lệnh gì mình đó !
Lùa miếng cơm chót vào miệng, Sơn đứng dậy cầm tờ công điện đi vào phòng lái, mở đàn bàn vô tuyến, và ngồi xuống chăm chú dịch...Cầm tờ công điện đã được giải khóa, Vũ xem rồi nói với mọi người :
- Vậy là anh em mình được sả hơi đêm nay. Căn cứ ra lệnh hủy bỏ phục kích, và mình sẽ về chợ Tầm Vu nằm ứng chiến cho Sư đoàn 21 Bộ binh, và tiểu đoàn 44 Biệt Động Quân đang hành quân ở trong đó.
Tiếng vài người nhao nhao đùa bởn...Vậy thì sướng mé đìu hiu đêm nay rồi ! Vừa lãnh lương xong sáng nay, đêm nay được nằm chơi ở chợ quận thì quá đã rồi anh em ơi ! Vũ mĩm cười vui vẻ với anh em. Chàng biết cả tháng nay, tàu đã liên tục vất vả, đi nằm kích ở những nhánh sông trùng điệp rừng cây. Hay những ngõ kinh âm u đầy dừa nước xanh ngát. Hay những góc từng tràm âm u, nước mặn ngập bao mụa Hay lênh đênh trên những cánh đồng mênh mông, không dấu vết nhà cửa, chợ búa ...Tình hình chiến sự căng thẳng, địch bắn quấy phá vào thành phố thường xuyên hơn...Nhiệm vụ của tàu là tìm cách ngăn chận các cuộc pháo kích đó, hay khám phá, chận đứng các cuộc hành quân của địch quanh vùng...Tiếng Trung sĩ Hoàng to hơn cả:
- Chợ Tầm Vu hả ông thầy? Vậy thì đêm nay ta sẽ được gặp lại nhỏ Ba bán nem nướng rồi...hà..hà...
Mọi người vui cười. Vũ thấy vui chung với anh em trên tàu. Họ là những người lính chiến, giang hồ rày đây mai đó. Họ thân thiện gần gũi nhau, mà con tàu nhỏ hẹp như một mái gia đình thân yêu. Họ chia xớt nhau từng bửa ăn đạm bạc, hay thật hào phóng ở những ngày đầu tháng. Họ san sẻ nhau từng điếu thuốc thơm, từng ly rượu đế cay nồng. Kể nhau nghe từng mẫu đời riêng tư, từng hoàn cảnh, và từng buồn vui chuyện trai gái... Họ cùng khóc thương khi có người bạn trong tàu vừa gục ngã, sau một trận chiến. Họ cùng cười vang trong các cuộc nhậu sát phạt.Vũ cho quay đầu tàu trở lại vàm sông cái. Bỏ lại sau từng khu rừng tràm xanh um, hực mùi cây lá mục, rong rêu...Bỏ lại sau lưng đêm muỗi mòng đỉa vắt. Bỏ lại sau lưng những đóm lửa ma trơi, bốc lên từ cây lá ẩm lân tinh của vùng nước mặn...Bỏ lại sau lưng những khốc liệt có thể đến từng đêm không ngờ !

Tàu chạy san sát dưới những tàn cây, ve nhánh ra mặt nước. Ánh mặt trời chiều loang lổ màu đỏ rực, ẩn hiện loang loáng sau các rặng dừa nước. Ra đến sông cái, trời cũng vừa tối hẵn. Ánh trăng thượng tuần treo leo léo màu xanh nhạt trên nền trời nhàn nhạt. Vài ánh sao hôm đã nhấp nhánh trên các ngọn bần và những đàn đom đóm cũng đã nhóm chợ trên các cành cây, rực rỡ ....Nước đã lớn đầy, ràn rạt làn gió mát lạnh, thổi giạt ngược mũi tàu. Vũ ngồi bên phòng lái, hút thuốc nhìn trời bâng quơ. Những cánh đồng loang loáng nước, in bóng ánh trăng hiu hắt. Có những đàn chim đang chộn rộn bay về tổ, ríu rít như kể chuyện trong ngày cho nhau nghe. Những chiếc xuồng câu lắc lư ánh đèn trên sông, thỉnh thoảng vài hàng đăng chạy ra đến nửa sông, treo đèn lúc lắc dưới đợt sóng tàu chạy qua. Chàng chợt nhớ Nguyên, nổi nhớ như vết cắt nhức buốt. Hơn nửa năm rồi chàng chưa về gặp Nguyên. Hai người như hai điểm chấm, căng hai đầu vạch đường dài chia cách. Nguyên vẫn gửi thư cho Vũ hàng tuần, những chồng thư chàng cất trong chiếc hộp gỗ dưới đầu giường.
Vũ suy nghĩ về Nguyên, nàng đang làm gì tối nay? Đến nhà bạn gái chơi, hay đang tập hát với ban thánh ca trong nhà thờ...Hay đang ngồi trên chiếc sân thượng vắng lặng, bên gốc cây chùm ruột lưa thưa trái, và mắt nhìn đăm đăm xuống con đường dẫn đến ngã ba dưới kia. Nàng chờ đợi đến mõi mòn bước chân người yêu trở về. Nguyên vẫn chờ Vũ hàng đêm nơi đó !
Khoảng gần 8 giờ tối thì tàu về đến quận. Phố xá đang lên đèn sáng trưng. Tiếng nhạc xập xình vang lên từ vài quán cà phê ven sông. Tàu Vũ ngưng máy, bập bềnh trên nước vài phút, định hướng rồi chậm rãi cập vào chân chiếc cầu sắt bắc ngang dòng sông. Vũ đổi tần số, liên lạc với quận cho họ biết sự hiện diện của mình, rồi sau đó tàu tắt máy hẳn. Quen thuộc với công việc, Trung sĩ Hoàng cắt gác, chia phiên trực cho nhân viên, xong xuôi báo cáo với Vũ rồi tuyên bố cho nhân viên lên bờ đi chơi phố. Vũ dặn dò vài câu người lính gác tàu, xong cũng trung sĩ Hoàng và vài nhân viên khác, bước theo chiếc cầu xi măng chạy dài xuống bến sông, bước lên con đường tráng nhựa duy nhất trong quận. Hoàng nói với Vũ:
- Ông đi theo tôi lại đàng này nhậu chơi với bác Sáu Lầu. Tôi quen ông này mấy năm nay rồi. Ông ta có cô con gái đi học ngoài tỉnh, thỉnh thỏang về thăm nhà. Chuyền này để tôi giới thiệu cho ông thầy nghen?
Vũ mĩm cười nhìn Hoàng nói:
- Thân cậu chưa lo, vợ con chưa có mà lo gì cho tôi. Tôi theo cậu đến uống rượu chơi với bác Sáu, còn chuyện giới thiệu thì dành cho cậu nghen...
Con đường một bên là bờ sông, một bên là dãy phố đang sinh hoạt nhôn nhao. Đám lính Hải quân ghé vào một quán chạp phô, Vũ mua vài lít rượu thuốc, khoảng năm sáu con khô mực, khô cá hố, một vài trái soài xanh, rồi cả bọn theo Hoàng theo chiếc cầu sắt băng qua bên kia sông. Trái với bên kia phố xá vui ồn ào, bên này bờ lại im lìm với các căn nhà mái ngói nằm bên trong các khu vườn tịch mịch. Quẹo vào con ngõ lót gạch tàu, có tiếng chó sủa inh ỏi, rồi có bóng người đi ra mở cổng. Hoàng lên tiếng:
- Dạ tụi con xin kính chào bác Sáu. Đêm nay tàu ghé qua đây, tụi con lên đây thăm hai bác...Bác Sáu là một ông lão dáng người tráng kiện. Ông búi mái tóc bạc sau ót và mặc bộ bà ba lụa màu mâu. Ông nhìn thấy Hoàng và bọn Vũ. Ông nở nụ cười vui vẻ mở rộng cánh cổng, đưa tay mời cả bọn vào nhà. Dưới ánh đèn điện một bóng nêon sáng xanh, Vũ đưa mắt nhìn căn nhà gỗ lợp ngói rộng. Gian giữa là một bàn thờ với các chiếc lư đồng sáng bóng. Hai gian bên là một chiếc đi-văng bóng mung màu gỗ đen, bên kia là bộ bàn ghế dài, cẩn kiến với sáu chiếc ghế gỗ cũng lên nước bóng nâu sậm. Bác Sáu nhìn bọn Vũ nói :
- Mấy cháu ghé qua tối quá, không biết đã ăn uống gì chưa? Để bác gọi tụi nhỏ bắt con gà nấu cháu, rồi bác cháu mình nhậu cho vui nghe.
Vũ chưa kịp lên tiếng, thì bác đã gọi vào trong, giọng oang oang:
- Hạnh à, con nói thằng Hai ra chuồng gà, lựa một con to cắt cổ làm tiết canh, rồi nấu cháo dùm tía nghen. Có mấy cậu quen trên tỉnh về chơi với tía...
Có tiếng một ngừơi con gái, giọng thanh tao trả lời:
- Dạ thưa tía, để con nói lại với ảnh...
Vũ thưa với bác Sáu:
- Thưa bác, tụi con ghé qua trể quá nên làm phiền bác quá. Xin bác tha lỗi cho. Anh Hoàng rủ ghé qua thăm bác, kính mời bác uống rượu chơi cho vui. Vũ đặt mấy chai rượu thuốc lên bàn, và bảo một anh lính đem mấy con khô xuống bếp để nướng.
Bác Sáu cười khề khà, mở chiếc tủ thờ lấy ra mấy chai rượu đế nước trong vắt.
- Bác có mấy chai rượu ông bạn cho hôm kia. Ông ấy nấu rượu ngon có tiếng trong quận. Để bác gọi ông ấy kéo theo mấy tay đàn tài tử qua chơi cho xôm tụ. Lâu quá mới gặp lại cậu Hoàng này...
Bác Sáu đứng lên, bước ra cửa rồi cả bọn nghe tiếng ông gọi vang:
- Ông Bảy Dư ơi, ông xách đàn qua đây chơi nghen. Rủ thêm ông Tư Chơi, và con Ba Hường qua đây ca hát chơi đêm nay. Có mấy cậu trên tỉnh về thăm...Cậu lính trở lại bàn, đem theo một dĩa khô mực, thêm một dĩa khô cá hố. Mùi thơm nồng mũi. Bác Sáu tự tay mở chai rượu, rót ra một ly xây-chừng, rồi nhìn mọi người nói:
- Bác mời các cháu. Bác là chủ sẽ uống trước một ly, rồi sau đó mỗi người sẽ xây vòng nghen.
Nói xong ông ngửa cổ uống cạn ly, khà một tiếng điệu nghệ, rồi đưa ly cho Hoàng:
- Cậu làm chủ xị nghen. Bây giờ bắt đầu uống đi.
Hoàng mĩm cười, cầm chai rót một ly đầy. Hắn đưa cho Vũ và nói:
- Mời ông thầy vô trước, rồi đến anh em xây vòng...Vũ đưa tay nhận ly rượu, uống cạn ly, rồi trao lại cho Hoàng. Ly rượu lại được rót đầy, và đưa cho người ngồi kế bên. Mọi người uống cạn tua đầu. Vũ xé một miếng khô mực bỏ vào chén mời bác Sáu.
Vừa khi ấy có tiếng lục đục ngoài sân, rồi một tốp người bước vào nhà. Đi đầu là một đàn ông trung niên, trên tay xách một cây đàn Tây Ban Cầm, cần đờn khuyết lỏm xuống để đàn cổ nhạc. Phía sau là một ông tóc muối tiêu dài đến vai, tay cầm chiếc đờn nhị, còn gọi là đờn cò. Sau cùng là một phụ nữ, trông tuổi độ ba mươi, tóc kẹp sau gáy theo vào...
Bác Sáu niềm nở đứng dậy, đưa tay chỉ và giới thiệu:
- Đây là anh Tư Chơi, đây là anh Bảy Dư và đó là cô Ba Hường. Họ là một ban nhạc tài tử trong vùng. Hay đến đây chơi với bác...Còn đây là mấy cậu hải quân quen ở trên tỉnh vừa xuống, ghé chơi !
Bác Sáu bảo Hoàng kéo thêm mấy cái ghế nữa cho những người mới đến. Và tua rượu lại bắt đầu vòng mới. Riêng cô Chín Hường thì xin phép mọi người để xuống bếp phụ nấu nướng.Mọi người chủ khách đều rất vui vẻ. Bọn Vũ không ngờ đêm nay lại được dự một cuộc rượu thú vị thế này.Bác Sáu đứng lên đi vào trong, đoạn trở ra với một cây đàn độc huyền cầm hay còn gọi là đàn bầu trên tay. Cây đàn màu đen, cẩn sơn mài óng ánh bạc. Chiếc cần đàn cong vút, dưới ánh đèn óng màu huyền lóng lánh. Bác đặt chiếc đàn lên bộ ngựa gỗ bên kia, đoạn trở lại bàn. Trung sĩ Hoàng nói với Vũ:
- Bác Sáu đây nổi tiếng là có tiếng đàn bầu rất độc đáo. Chút nữa đây ông thầy sẽ được thưởng thức. Tôi đã được nghe mấy lần rồi. (Giọng cậu ta chợt có vẽ bí mật) nhưng đêm nay sẽ có thêm một ngạc nhiên thú vị...
Các ông già bạn thân với nhau, uống rượu cười nói sảng khoái. Bọn Vũ ban đầu còn dè dặt giữ lễ, sau cùng cũng hòa cuộc rất tự nhiên. Chai rượu thứ nhất đã cạn. Hoàng mở nút chai thứ hai...
Bác Bảy Dư nhắc cây đàn guitar lên, nắn nót lại dây, khải thử vài nốt lấy tông. Đoạn ông bắt đầu chơi một bản ngắn Xuân Tình:
Hò lìu xang xê cống
Líu cống líu cống xê xang
Xừ xang xê hò líu cống xê xang hò
Liu xế xang xự xề xang lìu hò
....Tiếng đàn thật ngọt, chứng tỏ ông là một tay đàn rất giỏi. Bác Sáu bật cười ha hả, nói :
- Các cháu thấy chưa, Qua đã nói mà, ban nhạc nổi tiếng nhất vùng...
Men rượu ngà ngà, mọi người lại kéo nhau qua ngồi chung quanh bộ ngựa gỗ bên gian đối diện. Bác Sáu ngồi xếp bằng, đặt cây đàn bầu trước mặt. So dây rồi gảy thử vài nốt.."...tưng..tưng...tửng từng..." Tiếng đàn dịu quặt, uốn cong ở cuối mỗi âm thanh. Ông Tư Chơi cũng trẻo lên ngồi xếp bằng trên bộ ván, kẹp cây đàn cò ở hai chân, nghiêng đầu tựa vào cái cần dài ngoặc, ốm o của cần đàn, và kéo thử vài câu :...o..o..ỏ...ò...ó...o...! Bọn Vũ ngơ ngác nhìn nhau, rồi trố mắt ra chiêm ngưỡng các nhạc sĩ dân gian. Chợt có tiếng "song lang" gõ nhịp đánh cắc một tiếng, rồi cô Chín Hường xuất hiện, tay cầm song lang giữ nhịp. Ban nhạc bắt đầu bằng một bản "Lưu Thủy" ngọt ngào như một dòng nước chảy. Tiếng lóc cóc của song lang, tiếng não nuột đu đưa của đàn cò, tiếng ngọt lịm của đàn guitar, và tiếng đàn độc huyền mùi mẫn, hòa hợp nhau trong cái không gian yên lặng chung quanh. Bọn Vũ lim dim, không phải vì rượu, mà là vì cái không khí âm nhạc quá đổi chuyên nghiệp như thế này.
Cô Chín Hường bắt đầu hát, giọng cô trong trẻo, buồn buồn, như nỗi lòng thê thiết của một chinh phụ qua bài Vọng Cổ Hoài Lang...
"Từ là từ phu tướng
Bảo kiếm sắc phong lên đàng
Vào ra luống trông tin chàng
Năm canh mơ màng
Em luống trông tin chàng
Ôi gan vàng quặn đau í a.
Đường dù xa ong bướm
Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang
Đêm luống trông tin bạn
Ngày mỏi mòn như đá vọng phu
Vọng phu vọng luống trong tin chàng
Sao nỡ phũ phàng.
Chàng là chàng có hay
Đêm thiếp nằm luống những sầu tây
Bao thuở đó đây sum vầy
Duyên sắc cầm lợt phai í a
Là nguyện cho chàng
Hai chữ, An Bình An
Trở lại gia đàng
Cho én nhạn hiệp đôi í a….
”Vũ biết đây là bài vọng cổ đầu tiên của nhạc sĩ Cao Văn Lầu sáng tác vào năm 1920 ở Bạc Liêu. Nguyên do ông sác tác bài này là bởi nhạc sĩ thương vợ. Thời gian ông viết bản Dạ Cổ Hoài Lang, nhạc sĩ đã ăn ở với vợ được 3 năm mà không có con...Tiếng ra, tiếng vào của gia đình buộc nhạc sĩ phải thôi vợ, nhưng ông không đành, và âm thầm chống lại nghiêm lệnh của gia đình, không đem vợ trả về cho cha mẹ, mà đem gởi đến một gia đình có tấm lòng nhân hậu...
Trong thời gian dài, phu thê phải cam chịu cảnh “đêm đông gối chiếc cô phòng", Ông Sáu Lầu thường mượn tiếng đàn để vơi cơn phiền muộn. Và bản Dạ Cổ Hoài Lang đã ra đời trong bối cảnh như thế...
Bảng nhạc dừa dứt, thì mắt cô Chín Hường cũng long lanh hàng nước mắt. Cô đưa khăn tay thấm lệ, và khẽ mĩm cười trước tiếng vỗ tay của các chàng lính thủy. Một giọng nói vang lên bên kia bàn :
- Xin mời tía, mời các bác, mời các anh lên bàn dùng cháo gà cho nóng !
Vũ quay lại và nhìn thấy một cô gái tuổi độ hai mươi, đang đặt lên bànmột mâm trên có các dĩa gà xé phai, tô cháo lớn nóng hổi bốc khói nghi ngút...Nàng vận chiếc áo bà ba lụa màu tím than, chiếc quần mỹ-a óng ánh, uyển chuyển theo đôi chân. Mái tóc dài đen huyền thả dài trên chiếc lưng thon nhỏ. Cô gái quay lại nhìn, và bắt gặp ánh mắt Vũ. Nàng thẹn thùng khẻ cười, gật đầu chào, và quay lại đi vào cửa buồng. Tấm màn cửa vẫn còn lay động, và lòng Vũ ngơ ngẫn. Ai vậy kìa? Sao trông quen quen và dễ thương quá !
Hoàng thúc nhẹ cùi chỏ vô hông Vũ, nói khẻ:
- Cô Hạnh đó, con út của bác Sáu. Chắc cô ấy vừa về thăm nhà ! Chắc ông thầy gặp may rồi. Nói xong hắn nheo mắt cười tinh nghịch với Vũ.
Dù các tô cháo gà đang nóng hổi chờ đợi, các tay nhạc sĩ chưa chịu quay lại bàn, mà vẫn tiếp tục chơi vài bài nữa. Có tiếng guốc nhè nhẹ phía sau, rồi Hạnh lại trở ra. Cô đem thêm một dĩa gỏi gà trộn bắp chuối , đặt lên bàn rồi lại lên tiếng mời.
Bác Sáu chợt ngưng đàn, đưa tay ngoắc Hạnh qua, rồi trìu mến nói :
- Các bác, các anh đây chắc muốn nghe con đàn rồi mới chịu ăn. Thôi sẳn đàn đây, con làm thử một vài bài coi nghen !

Hạnh e thẹn nhìn mọi người, ngần ngừ đôi giây, rồi mạnh dạn ngồi xuống sau chiếc đàn độc huyền. Nàng không ngồi xếp bằng như bác Sáu, mà đặt nghiêng đôi chân và khép hai đầu gối lại. Nàng đưa đôi tay ra vuốt cần đàn, rồi dạo thử vài nốt. Mọi người im lặng chăm chú nhìn. Chiếc bàn tay nàng trắng muốt như các búp hoa huệ trắng mà Vũ nhìn thấy trên bàn thờ Đức Mẹ. Cổ tay gầy mỏng, dịu ngoặc khi nàng vuốt cần đàn. Bàn tay kia hững hờ hay ngón nhỏ, nàng cầm chiếc phím để bật từng nốt trên chiếc giây đàn độc nhất, căng thẳng trên mặt thùng đàn. Bác Sáu ánh mắt hãnh diện, vuốt râu chờ đợi :
"Từng...tưng...tửn...tửng...tựng...từng...
Ai có nghe tiếng đàn độc huyền trong một đêm khuya vắng, thì mới biết thế nào là cái cảm giác lâng lâng, say say, đắm đắm..trong tiếng đàn vang. Nói theo tiếng địa phương, là cái...mùi mẫn, mê ly, hiển hiện qua từng âm thanh của đàn. Bàn tay Hạnh dịu nhiễu, cầm chiếc cần đàn khe khẻ rung theo tiếng nhạc, tạo cho tiếng đàn thêm cái dư âm huyền hoặc, mơ hồ, du dương trong đêm...
Hạnh như chìm đắm trong một bài nhạc nàng đang đánh. Đôi mắt khép hờ khe khẻ, hàng lông mi dài mơ hồ run rẩy như đôi cánh bướm...Vũ nghe hồn mình chìm đắm. Đây là lần đầu tiên chàng nghe loại đàn độc đáo này. Độc đáo ở chỗ nó chỉ có một dây, căng trên một thùng đàn vuông dài. Người chơi phải biết nơi nào, để khải dây cho đúng cung bật, và cần đàn là một thanh trúc mỏng cao, đựơc dùng để luyến lái cho âm thành đàn có độ ngân mê hoặc. Vũ nhìn Hạnh đăm đăm, cố nhớ xem đã gặp cô gái này nơi đâu ...Hạnh đàn xong bài nhạc, mọi người cùng vỗ tay rào rạt. Riêng Vũ vẫn lặng thịnh chàng như người mất hồn, ngồi im lặng trong khi các người khác lục tục qua bàn ăn. Vũ mở bừng mắt nhìn Hạnh, bắt gặp nàng cũng đang nhìn mình. Tia nhìn nàng như có một chút gì thắc mắc, và cũng có những điều muốn biết trong đó. Hạnh khẽ gật đầu chào Vũ, và rời khỏi bộ ván.
Hoàng đi đến bên Vũ, nhìn chàng thật gần và hỏi :
- Sao vậy ông thầy. Bị hớp hồn rồi hả?
Vũ ngượng ngập mĩm cười, rồi cùng mọi người ăn cháo gà. Cô Chín Hường lại cất tiếng hát một bài vọng cổ có tên là "Lục Vân Tiên" , và ông Bảy Dư trổ ngón đàn Tây ban cầm ngọt lịm để đàn cho cô hát. Tiếng đàn như rượt đuổi nhau, có khi như trầm lắng, có khi như dồn dập, có khi thương tiếc nhớ nhung...Bác Sáu lim dim ngồi nghe, rượu đã qua tuần thứ mười...Vũ xin phép ra sân hóng mát và hút thuốc. Ra ngoài hiên nhà, chợt Vũ nhìn thấy bóng Hạnh đang lui cui thắp nhang trước bàn thờ ông Thiên giữa sân. Chàng bước lại, đứng cạnh Hạnh và cũng chắp tay van vái. Hạnh nhìn qua Vũ, và chợt phì cười vì thái độ ngộ nghĩnh của chàng trai này. Nàng khẽ bông đùa :
- Anh đang cầu nguyện gì thế?
Vũ cũng đùa theo:
- Tôi đang xin cho gặp được vợ tương lai năm nay !
Hạnh khẽ mĩm cười, nhưng làm bộ ngây thơ:
- Ủa vậy tôi cứ tưởng ông đã có con rồi chứ !
Vũ làm bộ than vãn :
- Ôi bộ tôi trông già lắm rồi sao?
Hạnh cười ngất:
- Hình như anh trông già trước tuổi thì phải...Có tiếng người đằng hắng phía sau, rồi Trung Sĩ Hoàng xuất hiện:
- Thôi mình sửa soạn về tàu đi ông thầy. Để bác Sáu nghĩ ngơi, và cô đây mai còn đi học...
Hạnh đính chánh :
- Tôi về đây nghĩ hè. Trường ngoài Cần Thơ đã tạm nghĩ ba tháng !
Vũ bắt cơ hội, hỏi ngay :
- Thế cô học trường nào?
- Dạ em học Đoàn Thị Điểm.
Thảo nào, Vũ rên nhỏ trong lòng. Ngôi trường này chàng hay đến để ngắm các cô nữ sinh mỗi khi có dịp. Chàng cũng hay lang thang, ghé vào các xe bán đậu đỏ bánh lọt, bò bía, nước mía bên ngoài hàng rào của trường, và chắc là từng thấy cô nàng Hạnh này lần nào đó rồi...
Trở vào trong Vũ và đồng bọn chào cám ơn bác Sáu và các bác khác đã cho một đêm nhậu thú vị đêm nay. Hoàng đến cảm ơn riêng cô Chín Hường, và hẹn lại lần sau để nghe cô hát thêm. Hai người có vẻ lưu luyến nhau rồi.
Vũ trở ra sân nhưng Hạnh đã biến mất. Chàng luyến tiếc đưa mắt tìm kiếm chung quanh. Bác Sáu chừng như hiểu thầm, nên đến bên chàng nói nhỏ :
- Lần sau cậu Vũ nhớ ghé chơi, thăm tôi và thăm cháu nhé ! Nó đi học ngoài tỉnh mỗi tháng về chơi đôi ngày...
Đêm nước lớn, dòng sông lấp lánh ánh đèn trên bến, và vầng trăng khuya nhếch nhác treo cao. Chiếc tàu lẽ loi nằm âm thầm cạnh chân cầu. Và bóng người lính gác ngồi co ro hút thuốc trước mũi, trông đến tội nghiệp...
Vũ bước lên tàu thầm nghĩ, lính chiến ai cũng cô đơn như thế thì phải !
Dòng sông vẫn rì rào chảy, đưa mắt nhìn lại bên kia sông, hình như Vũ vẫn còn nghe cái âm thanh huyền hoặc của tiếng đàn bầu..

Bên kia bờ, trong bóng đêm có ánh mắt người con gái dõi theo dòng sông, lung linh...

Một đêm (quên tháng) 1974
tại chợ Tầm Vu
Phong Vũ

TIỂU THƯ MỘNG NỬA VỜI!


 
 TIEUTHU
CHƯƠNG . 1
- Tiểu thư lại bệnh nữa hả ?
- Dạ, em bệnh rồi anh ơi, lần này thật rồi á, lần này chắc liệt giường luôn đó hic hic.
- Làm gì mà dữ vậy mới mưa có mấy hôm mà,chắc tiếu thư muốn vòi gì anh đây, phải không ? ăn chè hay đi ăn yogurt với anh không tiểu thư, thứ sáu này anh sẽ đưa em đi nhé
- Em chắng muốn ăn gì anh ơi,em bệnh thiệt mà, bộ anh không thấy em bị ho không hết cả hai tuần nay sao, anh hông tin anh chạy xuống đây đi
- Trời, cô nhỏ này bộ không thấy anh đầu bù tóc rối vì phải cày 12 tiếng đó, làm sao anh chạy xuống gặp em được chứ, em ngậm hết bịch kẹo ho anh đưa cho em chưa, có cần anh đi mua thêm cho em không? .. nhớ uống thuốc ho đó nhé, khổ ghê tiểu thư này, lớn rồi cứ như....
Tiếng ho sù sụ bên kia đầu giây, khiến Hải cảm thấy xót xa, vài giây sau tiếng Hải Mi mới nói:
- Em chúa ghét uống thuốc anh biết mà, mà em cũng ghét trời mưa, tối hôm qua trời sấm chớp đùng đùng làm em mất ngủ, sợ muốn chết anh ơi!
- Ừ anh có biết mà anh ngủ ngon lắm, làm môt giấc đến sáng có lẽ anh làm việc cả ngày nên mệt ngủ ngon đó.
- Xi''''''''  vậy mà cũng khoe, anh thì sướng rồi, nằm xuống là ngáy rống lên rồi.
- Cái gì mà rống .. tiểu thư này thiệt, em gắng chịu khó uống thuốc đi nhé, cuối tuần anh rảnh, hai đứa mình đi bát phố ..
- Hông biết cuối tuần còn mưa không, em coi trên nét thấy mưa liên miên từ bảo rớt từ Texas đến Saigon anh có đọc news không?.. giữa lòng phố Saigon, những cây đại thụ bị quật ngã bật gốc khắp nơi làm ư nghẹn lưu thông đó , lần đầu tiên trong 60 năm vừa qua đó...nè anh...
Cắt ngang Hải nói:
- Ừ thưa tiếu thư anh có thấy, mà nè, anh phải làm việc lại nhé, viết cho xong cái program này,anh cũng đang bị nhức đầu đây.
- Anh Hảiiiiiii, nói chuyện chút xíu, lúc này kiếm anh khó như kiếm ông Ô Ba Má vậy, thấy ghét, hừ ... vậy mà nói "tiếu thư là số một" đúng là ba xạo, anh không thương tiểu thư thiệt rồi...vậy thôi em đi ngủ đây, byeeeeeeeeeee
Tiếng click cúp máy bên kia, khiến Hải ngẩn ngơ lắc đầu vò mái tóc..." không biết cô nhỏ này dở chứng ương uơng dở dở gì nữa đây" Hải bấm cái cell phone gọi lại tiếng chuông reo cả 5, 6 lần mà vẫn không ai bốc máy đâu giây bên kia. Lắc đầu "gió mưa là bệnh của trời, nhõng nhẽo là bệnh của Hải Mi" ...chàng cười một mình và ngó lên màn ảnh tiếp tục làm việc nhưng duờng như câu nói "anh không thương em thiệt rồi" lởn vởn trong đầu chàng, nếu bây giờ không phải làm gấp gáp cho xong cái chương trình cho phiên họp ngày mai và ngoài kia trời không sấm chớp, ào ạt mưa, những cơn mưa xối xả mấy ngày hôm thì Hải cũng sẽ chạy tới tận nhà coi khuôn mặt đáng ghét kia có bị bịnh thiệt hay lại bày trò để rủ rê chàng tới gặp...Thừ người ra, sau khi làm cho mình ly café pha với chút hazelnut cream thơm ngậy mà Hải Mi có lần nhất định bảo café mà uống với hazelnut cream là "sướng rên mé đìu hiu.."tuyệt vời trên cả tuyệt vời", vậy đó không biết tự lúc nào mà Hải cũng ghiền café hazelnut.... bật cười Hải nhớ đến buổi đầu gặp gỡ Hải Mi từ một buổi tiệc thiện nguyện cho trẻ em khuyết tật ở Việt Nam năm trước đây.
Buổi dạ vũ thiện nguyện này tổ chức tại một nhà hàng khá nối tiếng sang trọng ở thành phố Tiểu Saigòn, thủ đô của người Việt tị nạn, đây là một sinh hoạt thường xuyên có hàng tuần của Orange county. Mấy năm gần đây không biết con số cái hội đòan của người Việt Nam lên đến bao nhiêu, chắc có cả trên trăm cái: nào là các hội thiện nguyện, hội y sĩ, nha sĩ , hội Việt Nam tương tế, hội đồng hương, hội của cựu học sinh etc... có phải chăng đây là một cái trào lưu mới hay người ta cần tìm đến nhau đê gặp gỡ ăn uống hàn huyên vừa ca hát vừa dạ vũ .. có lẽ người tị nạn sau bao nhiêu năm sống ớ đất khách quê người, cái mộng quê hương hoà bình đã tan theo mây khói, nên người ta muốn tìm đến nhau đế duy trì nền nếp và văn hoá cũng như tiếng Việt chăng? hay tìm đến nhau đế vui chơi, để có một cái gì bận rộn để làm cuối tuần sau những ngày đi làm mệt nhọc...nên hầu như không tuần nào là không có chuơng trình ca nhạc hoăc nhưng buổi tiệc da vũ của chương trình này đến chuơng trình kia tổ chức. Hải đi tới đây vì một nhóm bạn cũ của chàng kéo chàng tới .. vì là lần đầu tiên tham dự buổi thiện nguyện của cộng đồng Việt Nam nên cũng rất lạ lẫm đối với chàng .. Cuộc sống của người dân OC bây giờ tương đối sung túc nên trong buối da vũ, chàng thấy các ông nào ông nấy cũng lên bộ veston tươm tất, còn các bà các cô thì giống như những bông hoa muôn màu sắc, sang trọng, thướt tha trẻ trung. Mọi người ai nấy cũng tíu tít chào hỏi nhau, những nụ cười rộng mở và những cái bắt tay, choàng vai... tiếng nói lẫn giọng cười khắp căn phòng vang dội lên .. góc kia có những người từng nhóm đang ghé vào nhau chụp chung những tấm hình kỷ niệm, trên sân khấu kia ban nhạc cũng đang chơi những bản nhạc êm dịu trong khi chờ đợi nhưng món ăn kế tiếp đang mang ra, bầu không khí thật tươi vui khiến Hải cảm thấy vui vui theo trong lòng.
Đang bâng quơ ngó ngang dọc mặc cho đám bạn chàng huyên thuyên nói và cụng ly với nhau, thì bỗng chàng nghe một giọng nói bên tai:
- Chào ông, thưa ông đã giúp mua vé cho cuộc sổ số chưa ạ....aaaaaaaaaaaa??
Nghe tiếng ạ kéo dài giữa giọng nói trong trẻo, giật mình,Hải ngó lại thì thấy trước mắt mình là một người phụ nữ trong chiếc áo dài màu mùa xuân rực rỡ đang mĩm cười ngó chàng, Hải lắc đầu :
- Dạ thưa cô, mua vé số gì vậy cô?
- Dạ, vậy là ông chưa nghe lời giới thiệu của người MC khi nãy trên sân khấu rồi...đây là vé số bán để gây quỹ cho các trẻ em khuyết tật ở Việt Nam. Giải nhất là chiếc đồng hồ Longine trị giá $ 2000.00, giải nhì là môt lượng vàng lá 999, giải ba là chiếc plasma TV đó ông và có thêm gần 10 giải có những món quà gía trị khác nữa ạ
- Vậy à, thế tôi có phải mua không, vì tôi không cần các thứ đó cô à.
- Ông mua đi, các bạn cúa ông đã mua hết chỉ còn có ông trong bàn này chưa mua thôi đó, trước là ông làm việc nghĩa sau là mua vui, vé số tôi bán chắc chắn may mắn lắm đó vì năm ngoái tôi bán cho cặp vợ chồng anh chị kia họ cũng trúng được chiếc đồng hồ Omega đó ông, biết đâu hôm nay ông sẽ hên vì tôi đang mặc áo màu cam đỏ bán cho ông và ông sẽ trúng được chiếc đồng hồ đem về làm quà bà nhà.
Trố mắt nhìn người phụ nữ liến thoắng nói, Hải lắc đầ :
- Vậy à, tôi chưa có bà nhà cũng không có người yêu.
- Thế thì ông cho mẹ hoặc em gái ông vậy, sắp đến ngày lễ các bà mẹ rồi đó... nếu ông mua cho 20.00 đồng tôi sẽ tặng ông thêm 4 vé free nữa , và nếu ông trúng mà ông không tìm ra ai để tặng lại thì ông có thể bán lại cho tôi...
Tiếng cười nói trên bàn bỗng im bặt, mấy đứa bạn Hái trố mắt nhìn người đàn bà và Hải, mọi người như đang chờ câu trá lời của Hải. Tiến ngồi bên cạnh Hải nheo nheo mắt, cùng lúc đó Tiến húc chân của Hái dướii gầm bàn như thầm nói "tới đi mày..."
Hải lắc đầu nó :
- Mẹ tôi mất lâu rồi cô à, mà tôi cũng không có em gái, tôi không bao giờ trúng số, tôi ít được may mắn lắm, vả lại tại sao tôi lại phải bán lại cho cô chứ? tôi và cô không biết nhau và tôi đâu có cần tiền đâu vả lại tôi cũng không ...
- Trời, cái thằng Hải này...
Giọng Tiến húc vào tay của Hải...tiếng người người phụ nữ vang lên:
- Ủa ông tên Hải hở? vậy là ông và tôi có một điều giống nhau rồi đó
Hải ngạc nhiên:
- Hở? tại sao lại giống mà giống cái gì hở cô?
Hải Mi cười và giơ tay chỉ bảng tên của mình, Hải nhìn thấy bảng tên "Hải Mi"
- À, à giống ở tên Hải... mà có liên quan gì đây đến vụ bán vé số của cô chứ?
- À nếu ông chịu khó mua cho tôi $20.00 đồng thôi,tôi hứa sẽ cho ông biết cái bí mật này ... Hải Mi cười nói khoe chiếc răng khểnh xinh xinh nằm bên góc phải của khuôn mặt giữa đôi môi mọng đỏ của Hải Mi...
Mấy tên bạn phá lên cười...Thấy Hải đang ngần ngừ, Tiến móc túi ra đưa tờ giấy $20.00 nói:
- Cô cho nó $20.00 tiền vé số, nghe cô nói vậy tôi cũng đang tò mò muốn biết đây.
Hái giật lấy tiền từ tay Hải Mi và trả lại cho Tiến và móc túi lấy tiền của mình trao cho Hải Mi cùng với tấm danh thiếp của chàng...
Hải Mi mỉm cười và trao cho chàng những tấm vé số và nói:
- Tôi có tấm danh thiếp cúa ông đây, tôi sẽ gọi cho ông biết và kể cho ông nghe sau nhé... bây giờ tôi phải đi làm bổn phận đây bán cho hết đống vé số này đây, cám ơn và chúc ông may mắn nhé
Quay qua nhìn đám bạn bè chàng mọi người đang tủm tỉm nhìn cuộc đối thoại giữa hai người ... Hải Mi mĩm cười rộng khoe chiếc răng khểnh và nói:
- Đa tạ các anh đã giúp mua vé số, thay mặt các trẻ em khuyến tật cám ơn tấm lòng hào hiệp, lá lành đùm lá rách cúa các anh, chúc các anh có một buổi chiều dạ vũ thật vui và ăn ngon nhé... và cũng không quên chúc quý anh may mắn, ếu quý anh trúng độc đắc...thì tôi sẽ trở lại kiếm xin bonus đó nha"
Tiếng cười oà vỡ ra vang trên bàn, gật đầu chào mọi người, Hải Mi và cô bạn quày quả bước sang bàn kế bên tiếp tục chào mời, Hải thoáng thấy những ánh mắt của vài người bạn cùng bàn ngó theo.. tiếng cúa Tiến vang lên:
- Mày có số hên đó nha Hải, tao thấy ngón tay đeo nhẫn trống trơn kìa, nhìn cô này cũng duyên dáng xinh xắn chứ, khó ai mà moi được tiền mày... kể cô Hải Mi này cũng khá giỏi đó .
- Thôi mày ơi, cỡ lém lỉnh như cô đó chắc tao xin thua, vả lại mày thấy rồi đó đàn bà ở OC nổi tiếng chảnh choẹ mà, cỡ như tao chắc xếp hàng chờ, thôi cho tao hai chữ bình an đi mày.
Cười xoà Tiến lãng sang câu truyện khác, buổi tiệc tiếp tục trong bầu không khí vui nhộn hơn khi cặp vợ chồng ca sĩ Công Thành Lynn lên sân khấu trình bày một bản nhạc quen thuộc vui nhộn, tiếng vỗ tay rộn vang lên và bắt đầu mọi người lại tiếp tục ra sàn nhảy với vũ điệu cha cha cha , cặp từng cặp từng, dìu nhau thât lả lướt. Sàn nhảy chật cứng người như là họ đụng nhau,nhưng dường như không có ai đế ý đến điều đó... Người người lúc nhúc như cá sardine... nhìn thật vui mắt làm Hải bồi hồi nhớ lại ký niệm xa xưa một thời...
Kế tiếp sau đó ban nhạc chuyễn hướng sang giòng nhạc Slow, không khí chợt trầm lắng xuống, ánh đèn mờ ảo hơn, rồi từng cặp tay trong tay, vai gục vai, dìu nhau đong đưa theo giòng nhạc mọi người chung quanh như cũng chợt thinh lặng lắng nghe tiếng hát như khúc à ơi vang nhẹ trong đêm, bất chợt Hải thấy một bóng dáng quen quen vừa đi ngang qua trưóc mặt Hải bước vào sàn nhảy làm cho Hái nhướng mắt nhìn theo... Hải Mi đã đổi chiếc áo dài đỏ thay vào đó một chiếc áo đầm ngắn tay màu xanh biến gọn gàng...cô đang cười nhẹ nhàng bước từng bước nhẹ trong vòng tay một người đàn ông, hai người có vẻ thân thiện, gần gũi như là đôi tình nhân đang du dưong dìu nhau vào cõi mộng
Giọng Tiến vang khẽ bên tai Hải:
- Xong, người đẹp áo đỏ có người rồi, thế thì mày vỡ mộng rồi nhé, Hải "cần lù"
Tiến chợt hát câu khe khẽ " Anh mãi là người đến sau em ơi!!!" .. bật cười Hải nhìn bạn và tự dưng lúc đó chàng thèm một điếu thuốc lạ. Vội bước ra phía bên ngoài nhà hàng, ở bên hông nhà hàng có một chiếc patio với vài chiếc ghế... có đôi ba cặp đang dúi đầu vào thầm thì với nhau, chẳng ai thèm đế ý đến ai, đang đứng với điếu thuốc trên tay, bâng qươ nhìn trời mây, đêm thật huyền ảo, mảnh trăng lưỡi liềm mờ mờ ở một góc trên xa, giòng nhạc sập sình từ trong nhà hàng vang ra. Hải hít thở một hơi dài rồi dập vội điếu thuốc, đêm đã khuya, trời bắt đầu lành lạnh. Hải quay lưng tính bưóc vào lại nhà hàng thì chợt chàng lại va vào một người, hai người đụng nhau cái "cốp" có tiếng la oai oái .. nhìn thì thấy Hải Mi đang ôm trán...
- Trời ơi sao đi mà không chịu ngó vậy ui da ui da đau quá.
- Xin lỗi cô nhé, cũng tại cô sao sầm sập đi ra mà không thấy tôi ư? Cô có sao không?
- Tôi có thấy gì đâu,tự nhiên bi rớt đôi contact lenses, nên tính ra xe lấy đôi mắt kiếng đeo... mà ông thì sao chứ, tại sao không tránh tôi, lại đạp lên chân tôi đau điếng à, người gì mà...
- Thế tôi xin lỗi cô lần nữa nhé, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng Amen ...
Phì cười Hải Mi ngước nhìn Hải và nhận ra chàng...
- À thì ra là ông Hải ..tặc...
- Trời, cô còn thêm thắt cái gì nữa không vậy, chắc cô người gốc bắc hả? hèn chi ...
- Vâng, tôi gốc bắc sanh nam, mà hèn chi gì vậy ông, tôi chúa ghét ai nói lưng lửg ấm ớ hội đồng tề...
Bật cười Hải nói :
- Ý tôi nói hèn chi cô nhanh nhẹn đó mà
Bĩu môi Hải Mi nhìn Hải nói :
- Ông cũng lanh lắm bộ ông tưởng tôi không hiểu cái hàm ý ông nói tôi chanh chua đanh đá y như mấy cô bắc kỳ đó hở?
- Thôi tôi xin .. tôi và cô đâu có thù óan gì đâu mà sao cô cứ ăn hiếp tôi vậy ?? bắt tôi phải mua vé và bây giờ cô lại gọi tôi Hải "tặc"
- Ơ hay nhỉ? ...
Đôi mắt Hải Mi nheo nheo lại rồi ngó chằm chằm vào mặt của Hải rồi gật gù
- Nhìn đi nhìn lại ông có chút chút nét của hải tặc đó,ông muốn tôi nói thiệt không?
Khoát tay Hải nói :
- Thôi thôi được, tôi xin cô tha cho, cô có cần tôi escort cô ra xe lấy contact lenses không ? chứ cô và tôi đứng đây lạnh suốt đêm rồi nhỡ cô bị bịnh rồi thế nào tôi cũng mang thêm một cái tên là Hải "ác nhân".
Hải vừa nói xong thì giọng cười oà vang ra từ miệng Hải Mi, khuôn mặt Hải Mi rạng rỡ trông thật dễ yêu .. một thoáng gì động nơi tim .. Hải cảm thấy mình như chóang ngợp vì nụ cười của Hải Mi ..
- Được rồi tôi cho phép ông theo tôi ra xe...vì cũng tối tôi đi một mình cũng hơi sợ sợ lỡ ông mễ mập hay ông mỹ đen nào lấp ló đâu đây...
- Trời, cô nói giống như phát chuẩn cho tôi một ân sủng... sao giọng nói giống một công nương quá vậy...À sẵn cô kể cho tôi nghe câu truyện cô hứa sẽ kế cho tôi nghe đó đi...
- Umm, dạ được, hihii mà trước khi tôi kể ông hứa với tôi là ông không được mắng tôi đấy nhé... ông hứa đi rồi tôi mới kể...
- Ừ thì hứa, đừng nói với tôi là cô .. là cô, ừ mà thôi cô kể đi
- Ông thông minh lắm, chẳng qua là tôi muốn bán vé cho ông và cái thái độ dửng dưng của ông lúc đó trong khi các bạn ông ai cũng hăm hở mua một vài vé cho tôi, nên tôi mới nghĩ cách đế gợi sự chú ý cúa ông, cùng lúc đó cái tên của ông cũng trùng hợp với một phần cái tên cúa tôi vậy thôi...
- Trời đất, cô thiệt, cô thiệt ... hahahaha
Lắc đầu trước sự tiết lộ bất ngờ của Hải Mi, Hải chợt cảm thấy tức cười và tiếng cười oà vỡ từ tâm khảm, bật ra .. chàng cười thật to như chưa từng được cười... Hải Mi cùng cười theo, giọng cười của cả hai vang hoà vào trong khoảng không gian thinh lặng của đêm...
Vài phút sau Hải mới nói:
- Cám ơn cô cho tôi một đêm đáng nhớ chắc không bao giờ tôi quên được đêm nay, thiệt tình cô hết sức nói ...
- Ông không giận tôi chứ, vì tôi xạo sự với ông
- Không đâu, chỉ là môt sự lém lỉnh dễ thương mà cô cũng cho tôi đóng góp một bàn tay vào quỹ tình thương của cô đối với các trẻ em khuyến tật ở Việt Nam. Đêm nay tôi rất vui, lần đầu tiên tôi tham dự buổi thiện nguyện gây quỹ này...Tôi chợt nhận ra rằng mình rất ơ hờ băng lạnh chỉ biết sống cho mình, chỉ biết lao đầu làm việc và quanh quẫn trong cái tôi của mình bấy lâu nay ..Tôi phải cám ơn cô không hết chứ có gì đâu mà dám giận cô chứ.
- Vậy tốt, tôi đang tính vài ngày nữa sẽ gọi và xin lỗi ông đó...
- Đâu cần thiết phải làm vậy chứ .. công việc cô làm giúp ích nguời giúp ích xã hội thôi mà...vả lại một số tiền đó rất nhỏ nhoi lắm chẳng đáng đâu...
- Nhưng tôi không yên trong lòng đó ...
- Này nhé, vậy cô có muốn đền bù lại không ? tôi cho cô mời tôi đi ăn cuối tuần tới...cô có thể dắt theo ông xã của cô theo
- Ông xã, ông xã nào mà ông nói vậy ?
- Thì cái ông mà cô đã nhảy đầm khi nãy đó
- Oh, no, người đó chỉ là một người bạn thân thôi, tôi không có ông xã nữa.
Thở phào Hái mỉm cười lẳng lặng không nói, Hải Mi lên tiếng:
- Được rồi tôi mời ông trả lễ cái tội tôi dụ khị ông ..nhưng tôi phải chọn nhà hàng nhé .. ông thích món ăn gì, Việt, Tàu, Tây , Ý, Mễ, Thái, Nhật Campuchia hay Là???
- Trời đất bộ cô ăn uống cầu kỳ vậy sao???
- Thì tính tôi vậy đó... không đi ăn thôi thì tôi thích kiếm nhà hàng ngon rẻ bổ dưỡng...còn không thì ăn ở nhà, món Việt Nam thuần tuý quê hương.
- Tôi thì vốn dĩ dễ ăn, miễn sao no bụng là được, cô cứ tự nhiên chọn món ăn nhà hàng và nhà hàng nào cũng được...
- Vậy nha, tôi có cái danh thiếp của ông và điện thư, tôi sẽ liên lạc với ông cho biết chỗ và ngày giờ nh... bây giờ tạm biệt ông tôi vào lại nhà hàng... cám ơn ông đã đi cùng ra xe..
- Tạm biệt Hải Mi... hẹn gặp sau
Nhìn dáng nhỏ nhắn mau mắn của HảiMi bước vào gia nhập với nhóm bạn của cô, Hải mới nhớ ra mình chưa xin số phone hay điện thư cúa Hải Mi... "thôi đành phải chờ vậy!"
CHƯƠNG . 2
Mãi đến ba ngày sau Hải mới nhân email của Hải Mi hẹn chàng ở một quán ăn Ý Đại Lợi gần biển. Nôn nao với cuộc hẹn hò, Hải đến nơi hẹn sớm hơn 15 phút chờ đơi. Như là một cuộc hẹn hò "blind date" bất ngờ khiến Hải cảm thấy mình trở lại thời xa xưa mà chàng tướng như mình đã quên bặt mất.
Thời gian chờ sao như dài thăm thẳm. Hải cười thầm mình đã ở lứa tuổi gọi là "mid life crisis" hay nôm na gọi là tuổi hồi xuân mà sao mình lại khờ khạo như thanh niên mới lớn. Ngồi ở ngoài hiên với cái hộp chớ trên tay, quán ăn nhộn nhịp tiếng chén bát khua nhau và tiếng cuời nói của thực khách xen lẫn với giọng opera của người ca sĩ hát dạo trong nhà hàng vang vọng ra ngoài patio. Đây là một quán ăn hạng trung lưu nằm dọc theo con phố chính của biển, nhỏ nhắn nhưng rất gọn gàng, dù là một ngày giữa tuần nhưng khách ghé đến khá đông .. vẫn còn một số người đang ngồi chờ gọi tên ở phòng đợi. Trời đã về chiều, bóng nắng đã ngã cuối chân mây, mấy chiếc phong linh lũng lẵng , đong đưa theo gió, chạm vào nhau tạo ra tiếng leng keng nghe vui tai lạ lẫm.... tiếng vang có khi nghe như lúc gần lúc xa... như là đang báo một ngày con nắng sắp tàn...
Ngó ngang ngó dọc vẫn chưa thấy Hải Mi,Hải chợt sốt ruột không biết có chuyện gì xáy ra hay là chàng bị leo cây đây? Giờ hẹn đã đến, đèn nhấp nháy từ hộp chờ báo động và tiếng cô hostess gọi chàng cho biết bàn đã có sẵn. Hải bước lại bảo cho cô ta biết là chàng đang chờ một người bạn, đang định nhường cho hai người khách kế tiếp, thì Hải Mi như cơn lốc ào vào đứng trước mặt chàng với nụ cười tươi
- Xin lỗi ông , tôi đến hơi trễ vì khó khăn lắm mới tìm được chỗ đậu xe, không ngờ ngày thường mà cũng khó ghê.
- Không sao, cô đến là được rồi, tôi đang lo không biết có chuyện gì xảy ra cho cô đây .. rất tiếc tôi không có số điện thoại của cô ..
- Ừ nhỉ, sao ông không hỏi ?
- Sao cô không cho ??
- Umm,  tôi không quen cho số phone cho đàn ông ngoại trừ phải cần thiết trong công việc làm ăn ..
- À, tôi hiếu rồi ...
- Hiểu gì cơ, mà thôi chẳng cần thiết, tôi ở đây ông ở đây .. chúng ta vào thôi nhé
Theo chân người bồi bàn dẫn vào bàn , lối đi thật chật hẹp khiến Hải phải lách người và nắm tay Hải Mi ... những ngón tay nhỏ nhắn lồng gọn trong ngón tay chàng mềm mại.
Nhìn Hải Mi cẩn thận cắt khúc bánh mì ra chấm miếng bánh mì với dầu olive đưa cho chàng và lấy cho mình một miếng rồi cắn dòn tan trong miệng. Hải bắt chước ăn theo,vị dầu olive với mùi basil thơm dòn trên môi ... cắn thêm một vài miếng cả hai như thích thú ăn như là bị bỏ đói lâu ngày,
Hải Mi nhìn chàng vài giây rồi lên tiếng :
- Ông thích không ? tiệm ăn này tôi rất thích dù hơi xa phố một chút ..khi tôi buồn tôi hay thích ra đây để hòa nhập vào cái chộn rộn của quán ăn này, thức ăn cũng ngon nữa .. tôi rất thích ăn món bánh mì chấm ớ nơi đây, bánh mì họ nướng tại đây bới vậy mới kéo nhiều thực khách đến đây ăn ..
- Cô có tâm hồn ăn uống nhỉ ??
- Hì ai cũng nói thế có lẽ đối với tôi người ta ăn để sống còn tôi thì sống để ăn, mấy con bạn tôi tụi nó cứ chê tôi khó tính ăn đó ông ạ
- Ừ ngoài cái khó tính ăn ra cô còn khó tính thêm cái gì nữa không vậy ?
- Chẳng biết nữa, nhưng chẳng lẽ ai lại khai cái tính xấu của mình ra nhỉ ? thường người ta hay nói "tốt khoe xấu che" tôi chả dại đâu ông .. còn ông thì sao ? ông có cái tính gì khó chịu nhất
- Tôi hả , tôi chúa ghét người không đúng hẹn ..vừa nói vừa nheo mắt nhìn Hải Mi ..
- Ông trách tôi à?
- Không dám, tại cô vừa hỏi đó thôi mà, nè cô thử loại rượu này chưa? thơm lắm ..
Đưa ly rượu ngang mũi Hải Mi, Hải lắc nhè nhẹ cho rượu sóng sánh trong ly, mùi thơm của cabernet sauvignon nồng lên ... Hải Mi cầm ly rượu lên, ly cụng ly ... hương thơm và vị ngọt ngọt của rượu thấm vào môi... nhắp thêm cho mình một ngụm, Hải Mi lim dim đôi mắt thưởng thức...Hải nhìn theo và cười khẽ:
- Cô biết uống rượu mạnh không ?
- Dạ không chỉ biết uống wine và chút chút beer thôi!
- Có bao giờ Hải Mi uống beer hay rượu bị say chưa nhỉ?
- Có một lần thôi ông ạ, một lần thôi... xa xưa lắm lắm.
Đôi mắt của Hải Mi như vương chút ánh buồn khi câu nói vừa thoát khỏi môi miệng .. lắc lắc mái tóc như không muốn cho ý tưỏng manh nha trong trí óc. Hải đưa ly rượu lên về phía Hải,cả hai cùng nhau cụng tiếp, cùng lúc đó người hầu bàn đem lại hai dĩa thức ăn chính...
Mùi thơm của món mì hải sản bốc lên làm Hải hít hà cánh mũi ..."í chà, ngon" cái dĩa thật lớn ngập thức ăn, Hải nhìn sang bên dĩa của Hải Mi thầm nghĩ không biết Hải Mi có thể ăn hết tất cả thức ăn trong dĩa cúa cô không, nhưng thấy Hải Mi từ từ lấy cái nĩa ra và từ tốn xúc thức ăn lên và thong thả đút vào miệng và nhỏ nhẹ nhai ra chiều thưởng thức lắm,"à cô này biết ăn thiệt" Hải nhìn Hải Mi ăn cũng thấy ngon theo.... và bất chợt Hải Mi ngó chàng đỏ mặt, nheo nheo con mắt Hải cười lại, yên lặng, như là không cần thiết để nói, cả hai đang cùng tận hướng thức ăn ngon, không khí nhẹ nhàng và sự có mặt của nhau cùng lúc giọng opera thánh thót của người ca sĩ như đang rướn cổ lên ....kéo dài một gamm của giòng nhạc ...ở vài bàn bên cạnh khiến cho cả hai giật mình ngó và lắng nghe ..... bỗng có bóng người dừng lại bên bàn, giọng ồm ồm vang:
- Chào Hải Mi cưng, khá lâu không gặp em vẫn khoẻ chứ ?
Một khuôn mặt người đàn ông cao ráo với làn da rám nắng khoẻ mạnh nheo mắt nhìn Hải Mi cùng lúc vừa cúi xuống định ôm vai của Hải Mi, bên cạnh là một cô gái tóc vàng hoe với đôi chân dài như người mẫu trong chiếc mini skirt cũn cỡn và chiếc áo hai dây đỏ chói bó sát người ...đứng trố mắt nhìn hai người. Hải Mi lúng túng đôi phút, lách nguời ra tránh sự đụng chạm của người đàn ông, hất nhẹ mái tóc và khuôn mặt lên một chút, rồi gật đầu chào người đàn ông.
- Hello anh Tấn, khá lâu không gặp anh khỏe ạ ?
- Anh thì em biết mà, lúc nào cũng không khoẻ mạnh hở em ? anh không ngờ gặp lại em nơi đây... nơi mà ...
Tiếng Hải Mi vội vã ngắt lời người đàn ông:
- Vậy thì tốt rồi, giới thiệu với anh đây là anh Hải, anh Hải, đây là anh Tấn, một người bạn cũ của Hải Mi.
Quay qua cô gái tóc vàng Hải Mi cũng gật đầu chào đôi câu tiếng Anh với cô ta. Tấn xa xầm nét mặt, cau có đôi giây, nhưng rồi Tấn đứng thắng lên, cười khấy nói:
- Chào anh Hải, tôi là Dr. Tấn, tôi và Hải Mi cũng khá thân thiết một thời ... bây giờ lại sao mà lạnh lùng với nhau thế vậy chứ .. Nè, anh Hải coi chừng đấy nhé ..mà thôi, tôi không làm phiền hai người nữa, chỉ thấy em, nên anh ghé lại chào hỏi thăm vậy thôi, chúc em và anh Hải có một buổi tối ăn ngon và mộng đẹp nhé, em còn số điện thoại của anh chứ?
- Vâng, em còn đây ..
- Vậy anh sẽ gọi lại cho em sau nha cưng, tiểu thư của anh ..
- Chào anh, chúc anh ăn ngon bên người đẹp, Enjoy the nite !.
Nhìn người đàn ông ôm eo cô gái tóc vàng bước đi, Hải mĩm cười nói với Hải Mi:
- Ông bạn đó bảnh trai và ngó đào hoa nhỉ ?
- Vâng
- Hải Mi hình như không được vui lắm ...
- Vậy sao, bộ anh học làm thầy bói hồi nào vậy?
- Không cần làm thầy bói mà, mà thôi chúng ta tiếp tục ăn nhé .
Hải Mi gật đầu cười nhẹ, cả hai rơi vào trạng thái yên lặng, nhà hàng như cũng bớt ồn ào, thỉnh thoảng còn đôi ba tiếng cười vang của những người khách bàn bên cạnh. Hải Mi như hết còn thích thú ăn tiếp tục, nàng như là miễn cưỡng ăn, tay cô cứ cầm chiếc nĩa xoay xoay vòng những sợi mì cuộn tròn lại thành như viên bò viên thật to trên dĩa cứ thế mà khuấy khuấy vòng trên dĩa ra chiều mông lung suy nghĩ... mãi một lúc sau Hải Mi ngẩng lên, mĩm cười nhìn Hải.
- Xin lỗi anh nhé,Hải Mi không nên bẳng gắt với anh như hồi nảy .. hôm nay Hải Mi có chút chuyện đã không vui rồi, rồi đến đây trễ, rồi .....
- Nếu Hải Mi cần kể ra thì anh cho Hải Mi mượn cái tai nè, tha hồ nói, đừng lo anh nghe xong tai này lọt tai kia quên mất tiêu à
Bật cười Hải Mi nhìn Hải nói :
- Anh hứa đấy nhé, Hải Mi có cái tính liến thoắng nói dai như đĩa đó, đừng hối hận nghe chưa??
- À, à không sao miễn sao Hải Mi cho anh mời Hải Mi đi uống càphê sau buổi ăn này nếu Hải Mi còn thời gian không phải về nhà sớm .
- Được mà anh, sẵn đêm nay em cũng không cần phải về sớm , anh cho em ít phút, em gọi về báo cho cháu biết để cháu khỏi phải chờ cửa mẹ nhé
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Hải Mi chỉ chàng lái xe tới một tiệm Starbuck mớ khuya ở một khu phố thương mại sầm uất của thành phố kế bên là tiệm sách Barner Nobles.
Đêm tháng tư, trăng thượng tuần như đã khuất sau màn mây dày đặc trên cao, mấy hôm trời bất chợt cơn giông về bởi thế cái lạnh vẫn còn dây dưa đâu đây quán càphê Starbuck vẫn còn đông khách, dường như qúan café này lúc nào cũng đông nghẹt,có lẽ khách lang thang qua từ tiệm sách qua .. Chọn cho mình hai chiếc ghế bên ngoài của cửa tiệm có thể nhìn lên bầu trời, Hải không thích cảnh về đêm ở thành phố mấy vì khó thấy được những chùm sao lấp lánh trên không so với nơi chàng ở ... Hái Mi vân vê ly càphê capucinno có chút mùi cinamon trầm ngâm ..còn Hải thì đơn giản ly trà chai, phố đêm thật êm đềm, xe cộ đã thưa thớt, các cửa tiệm hầu như đã đóng cửa chỉ còn đôi ba tiệm: tiệm sách , rạp ciné và vài quán ăn mớ khuya đón khách đi chơi đêm ... Hải bâng qươ hỏi Hải Mi:
- Hải Mi ở đây lâu chưa ?
- Em ở đây trên 25 năm rồi anh ạ, chọn nơi này là quê hương từ lúc sang Mỹ đến giờ.
- Nghĩa là Hải Mi chưa về Việt Nam lại bao giờ à
- Dạ chưa anh, chắc em còn chết nhát còn chưa dám chấp nhận sự thật nên chưa dám về ..Em không hiểu mình sẽ thế nào khi đặt bước chân đầu tiên khi trở lại quê hương anh à
- Tại sao thế, lý do gì ??
- Em không hiểu sao ? chỉ biết là gia đình chưa ai đi, ngay cả đến lúc lấy chồng thì gia đình chồng có nhiều nợ nần ... với bên kia nên không có ai thiết tha quay trở lại, ngay cả đến ông xã cũ cũng thế .. họ coi như ra đi là gạt bỏ sau lưng quên qúa khứ, sống cho hiện tại và gầy dựng tương lai.
- Ừ nhỉ, đôi lúc anh cũng nghĩ thế nhưng dường như qúa khứ nó vẫn còn tồn tại và luẫn quẫn đâu đây, mình không thể chối bỏ được cái sự thật ..và sự hiện hữu cúa mình ở nơi này, không biết Hải Mi có nhận thấy điều đó không nhỉ ??
- Vâng, anh nói đúng ..nói bao quát thì mỗi ngày mình hít hơi thở và phải dùng ngôn ngữ tiêng Anh để giao tiếp hằng ngày trong việc làm .. cuộc sống như quay cuồng và đôi lúc cách suy nghĩ của mình cũng mỹ hoá từ lâu rồi anh ạ, nhưng thật sự ra mình vẫn còn thèm ăn nước mắm và mỗi ngay`vẫn còn thèm cơm ... mê ăn phở ,bún riêu và các món ăn khác của Việt Nam .
- Em nói rất đúng, ngay cá anh ở tận vùng xa xôi phải lái xe hơn tiếng đồng hồ mới tới Little Saigon, nhưng cuối tuần, nhiều lúc anh cũng phải chạy xuống vùng khu này để tìm chút âm thanh và khung cảnh, như ghé vào khu Phúc Lộc Thọ đi lang thang để ngó người người qua lại, vào quán ăn, quán càphê Việt Nam của để tìm lai chút hưƠng vị của Saigòn xưa .. gần đây nhất là những hình ảnh chiếc lá cờ vàng treo đầy đường phố như là gợi nhớ đến tháng tư .. ngày mất nước, cũng cho anh it nhiều xao xuyến trong lòng
- Thế anh ở đây từ năm nào? anh đã về Việt Nam bao giờ chưa?
- Anh qua đi từ năm 75 theo đợt di tản khổng lồ của người dân miền Nam Viet Nam thời bấy giờ, Anh đi với cả gia đình, ba anh làm việc cho hãng máy bay Continental ..nên ông xếp cúa ba anh cho cả gia đình rời khỏi Việt Nam rất sớm trước hai tuần lễ trưóc ngày 30 tháng 4 .. Gia đình anh bay thẳng qua Guam và ở đó 4 tháng, sau đó đuợc đưa tới Mỹ ở miền đông hoa kỳ ,tiểu bang Nebraska đèo heo hút gió, mãi đến 3 năm sau, ba má anh chịu không nỗi cái lạnh và sự rủ rê của bạn bè ba nên gia đình nh dọn về Cali và ở từ đó đến giờ ..
- Vậy anh may mắn lắm, chưa được nếm mùi thuỷ lợi và được làm thiếu nhi ngoan của bác rồi...
- Ừ thì may mắn nhưng anh nghe và đọc nhiều trên báo chí bao nhiêu thảm cảnh của người dân và cuộc ra đi một sống một còn ớ biển đông... Em thì sao, anh thấy em như đang có nhiều tâm sự...
- Vâng, anh đoán hay lắm, gần đây tự nhiên em có nhiều cơn mộng mị mà hầu như là vậy đã bao năm mà em cứ tướng rằng mình đã quên được, cứ mỗi lần tháng tư về như canh cánh những nỗi ưu tư mà em cứ cưu mang hoài trong tâm tưởng .. Chiến tranh ư ? chiến tranh mà em chỉ biết mơ hồ qua đài Ti vi, nghe người ta kế chuyện nhất là khi các chú của em ghé nhà với nhóm bạn của chú rằn ri trong bộ quân phục lính biệt kích và mang trên người đầy những súng ống và đấu kháo cho nhau nghe những cuộc đánh trận ở Kontum, Laokay etc.... Lúc đó em tò mò có nghe, nghe xong rồi quên phứt ngay tai... trong trí óc đơn sơ của em thời bấy giờ cộng sản như là qủy satan với răng nanh dữ tợn và hai chiếc sừng thật lớn trên đầu...Em đã lớn lên ở phố biến thanh bình vô tư hồn nhiên mãi đến những ngày đầu của tháng tư, cuộc sống gia đình em xáo trộn, bố em đang đi công tác ở xa chỉ thấy bố gọi về bảo mẹ thu xếp hành lý và mau mau đi chiếc xe nhà về Sàigòn.
Mẹ vội vàng chỉ đủ sắp xếp những bộ quần áo cho mấy chị em, dấu diếm vào đó những lượng vàng, hột xoàn và tiền đô...Mẹ làm cho hai chị em, mỗi người một cái ruột tượng thắt chặt quanh bụng,dặn dò tụi em không được tháo ra cho đến khi vào Saigòn... Năm người trên chiếc xe đi trên quốc lộ số một đường duy nhất là của miền Nam nối liền từ miền trung vào tận Saigòn. Lúc đó em thật vô tư chẳng biết sợ hãi tí nào, cứ nhìn cánh hỗn loạn chung quanh mình như là đi coi cine. Hàng vạn hàng nghìn chiếc xe nối đuôi nhau: xe vận tải, xe đò, xe lam, xe thồ và xe cam nhông ,xe honda, đủ mọi thế loại hằng hà, trên những chiếc xe đầy nhóc đồ và người có người bám và leo lên cá nóc xe để ngồi ... Những khuôn mặt sạm nắng gió sương hằn nét đau của những người lính bại trận bám theo thành của những chiếc xe đế đi đi về một nơi vô định và tuơng lai mịt mù. Em còn nhớ in trong trí cảnh tượng những bà mẹ dắt díu mấy đứa con đứa thì lên bảy lên năm quần áo dơ dáy bấn thỉu, trên vai với bộ quang gánh, một bên cái thúng có một đứa bé còn đỏ hỏn nằm gọn lõn trong đó, thúng kia thì quần áo và những bao bịch chắc là tất cả gia tài của gia đình dồn vào... Cảnh những khuôn mặt khắc khổ hốc hác cúa các cụ ông cụ bà lếch thếch địu trên vai cái túi dắt díu ... dìu nhau đi xen lẫn với tiếng súng nổ đì đùng đâu đó. Một bên là biển một bên là núi...chặng đường đi bị hố gài mìn xập tạo ra những lỗ hũng to khủng khiếp... Xe cúa gia đình em bị nằm chịu trận nơi đó gần cả tuần lễ. Dọc theo xa lộ số một, ngưòi ta la liệt bày ra những chiếc ghế chiếc giường bố có những sợi giây căng ra với những chiếc mền treo lên như cắm trại... họ bày biện ra nấu ăn bằng những viên gạch, những cục đá chụm lại thành một cái bếp dã chiến. Có gì ăn đó, có người xuống biển không biết làm sao mà họ lại bắt cá đựợc đế nấu hoặc họ trao đổi mua bán thức ăn với nhau sống tạm... Mẹ em trước khi đi có dự trữ những thức ăn khô cho tụi em và vợ bác tài xế cũng không biết từ đâu đem lại những khúc mía để cho hai chị em gặm cho bớt khát nước. Thời gian đó, đôi lúc có những tiếng súng bắn đì đùng hay tiếng nổ chát chúa vọng lại, thì cảnh tượng thật sô bồ và hỗn loạn lên cả một vùng... Em nhớ lúc đó tụi em chạy vào xe đế núp hoặc nằm bệt xuống đường đế tránh đạn... Mẹ luôn ở cạnh hai đứa em và cấm không cho tụi em đi lang thang nhiều nơi vì mẹ sợ lạc đạn. Lúc đó em cứ thích đi theo bọn trẻ, đi hóng nghe người ta kể cho nhau nghe tình hình chiến sự mà họ nhặt nhạnh được dọc trên đường di tản từ miền trung về ..
Mẹ thì cứ than vắn thở dài không biết chừng nào mới gặp được bố, rồi lấy chuỗi mân côi ra lần hạt... Mấy ngày nằm ở quốc lộ số một, em buồn nên cứ trốn đi lang thang xuống biển chơi, bơi lội cho thoả thích với đám trẻ khác...Mãi đến mấy ngày sau, người ta mới lắp cái hố xong, thì đoàn xe mới bắt đầu di chuyển rất chậm chạp... xe nhà em mới đi tới Phan Thiết. Theo sự bàn bạc của ngưòi tài xế thì đường quốc lộ số một vào Saìgon vẫn còn bị kẹt cứng và các những khoảng đường bị bom đạn làm thủng những hố thật to khiến cho mạch giao thông duy nhất bị ứ nghẹn lại cùng với làn sóng ào ạt người di tản từ miền trung vào... Theo như sự tìm hiếu của mẹ và bác tài thì người ta đều đố xô đi về Sai Gòn bằng đường thuỷ là nhanh nhất, những chiếc thuyền máy thuyền ghe ở Phan Thiết dưng không thành những chiếc thuyền chuyên chỡ người vào Sài Gòn và họ tranh giành nhau đế mua vé đi. Mẹ và hai vợ chồng bác tài xế liền ghé vào một làng đánh cá ở Phan Thiết, tên là xxx . ...
- Thật không ngờ Hải Mi là chứng nhân trong những ngày tháng bi thảm của chiến tranh...
Hải Mi dừng lại, thở ra một hơi dài rồi tiếp tục kể :
- Vâng anh, Hái Mi chứng kiến cảnh người ta chôm chỉa, giành giựt, đánh nhau từ một chiếc xe hàng vận tải mà người chủ chỉ đành đứng trơ mắt ra mà nhìn, cảnh người lính địa phương quân cũng như bất lực trước sự xáo trộn đó... Người ta không còn biết đến liêm sĩ và lòng tự trọng như người Nhật trong cơn bão Tsunami vừa qua anh à. Có thể đó là sự trả lời cho câu hỏi tại sao đất nước Việt Nam chúng ta cứ mãi chia đôi và có chiến tranh trong suốt bao nhiêu năm nay. Sự tham lam và tham muốn quyền lợi, ích kỷ cá nhân đã làm cho con người trớ thành vô nhân độc ác và không khác gì loài cầm thú phải không anh ?
- Đúng rồi, đó là ô trọc của cuộc đời, nếu không thì chúng ta đâu có phải trôi giạt đến nơi đây ...
- Em còn suýt bỏ mạng nơi đó đó anh nằm giữa lằn đạn, cái chết có thế đến bất cứ lúc nào trong đường tơ kẻ tóc đó. Anh biết không, lúc đó mẹ giao cho em chiếc cặp Samsonite của bố, mẹ dặn em ngồi ở bến tàu giữ cho mẹ đế mẹ cùng bác tài đi kiếm tàu đế về Saigòn... Lúc đó những chuyến tàu trớ nên khan hiếm .. ngoài bến tàu em thấy người ta lên xuống thật đông ...Em ngồi nhìn người qua lại với đứa em trai, thì bất chợt em bị hai người chạy lại giật chiếc samsonite ...Em sợ lắm chỉ biết trố mắt nhìn ...họ giành lộn với nhau và "đoàng đoàng" một thây người ngã gục. Em hoảng hốt kinh sợ và chỉ biết quay mình chạy... em chạy như là tìm cho mình một con đường sống duy nhất ....chạy thục mạng mãi đến khi có một vòng tay ôm chặt em ... và nói "Con có sao không, con có sao không ? " Em rúc vào lòng người và oà khóc, đó là mẹ em và bác tài đang ôm em. Em khóc như chưa từng khóc... Mẹ ôm em và khóc theo.
Vừa kế vừa thút thít, khuôn mặt Hải Mi tràn ướt những giọt lệ, nước mắt của bao nhiêu năm tụ lại một ngày, nuớc mắt của những ngày tháng xưa như khô lại bây giờ như nứt ra bật tuôn...
- Sau đó có một người chủ tàu đưa mấy mẹ con em về gia đình họ tạm trú hai đêm. Khi lên chiếc thuyền về dọc trên con sông đưa ra cứa biển về Sài Gòn đang đứng trên thuyền ngó mông lung thì đi ngược chiều mẹ lại gặp bố trên một chiếc thuyền khác đang lớn tiếng kêu tên mẹ... thì ra là bố sốt ruột nên bố đã tìm cách đi tìm mẹ và tụi em. Gặp lại bố, cuộc trùng phùng thật là cảm động như là phép lạ, không ngờ bố lại lặn lội đi tìm mấy mẹ con... và gặp nhau trên chuyến tàu ngược xuôi nam. Mẹ liền kêu người chủ đò dừng lại và bố chạy qua bên này tàu gặp mẹ và gia đình. Lúc đó cả gia đình oà khóc, bố cũng rươm rướm ôm ba mẹ con...
- Anh không ngờ chuyện đời em như một cuốn phim đó Hải Mi.
- Còn nhiều lắm anh à, đế em kế tiếp nhé...Mấy ngày sau mới về Sài Gòn. Sài Gòn cũng thật hỗn lọan, bố mẹ cứ bàn tán rồi cấm tụi em không được rời khỏi nhà. Em cũng chẳng biết làm gì cứ loanh quanh đi ra đi vô ngó người ta đầy đường phố...có những người ớ miền trung ở tá túc hiên nhà người... quần áo song chảo lĩnh kĩnh, nghe bà Hai bà người làm đi chợ về kể chuyện ngoài chợ về thứ ông tướng này tự vẫn, rồi ông tống thống lên tuyên bố sẽ tử thủ đến cùng, chuyện ngưòi đàn bà đi lang thang cùng phố gặp ai cũng hỏi "có thấy con Đẹt của tôi đâu ?" rồi ngồi khóc gào thét gọi tên con mình ơi ới ..có lúc bà ta chạy lại ôm chầm vài ba đứa con nít nhận là con mình...Lần đầu tiên trong cuộc đời của em, em chịu khó ngồi trước TV coi những diễn biến chiến sự của đất nước, lúc đó chỉ mù mờ thấy những khuôn mặt nghiêm trọng và những lời kêu gọi rất khấn trương của các vị tướng lãnh và tổng thống.  Mấy ngày đó dài đăng đẵng, ngoài đường phố dập dìu xe cộ náo nhiệt tiếng xe, khói bụi mịt mù, nhà nhà trẻ nhỏ như cũng bị cấm ra đường. Nghe bố mẹ cãi nhau, mẹ khóc, bố ngồi ôm đầu ...lóang thoáng bố nói "Anh không đành lòng đế mẹ lại, mẹ chỉ còn có anh, để anh gắng thuyết phục mẹ đi với chúng ta." rồi bố lại ra đi... Mấy ngày sau nhà em có thêm chú dì Văn em chạy về ở tá túc. Chú Văn mặt buồn rười rượi lại xoa đầu em và bảo "Con chơi với em Nguyên và em Tú vui nhé".. Lúc đó em không biết tại sao chú lại có mặt được ở Sài Gòn, chỉ thấy chú dì hay thầm thì với ba mẹ loáng thoáng bàn bạc về chuyện rời bỏ Sài Gòn bằng máy bay hay ra bến tàu... Đến mấy ngày cuối cùng của tháng tư, không nhớ rõ là ngày nào, bố móc nối được chỗ đi bằng đưòng thủy gi đó nên cả nhà kéo nhau ra bến Bạch Đằng với 7 người ngồi như cá nục trên chiếc xe lềnh kềnh nhiều túi xách valises. Chú Văn lái chiếc xe vespa với bạn chú đi theo... thì bất ngờ giữa đưòng bị ứ nghẹn ... em thấy phố đầy dẫy những chiếc xe tăng rồi xe cam nhông... ngoài phố, tiếng súng đì đùng lạch tạch... nhiều bộ quân phục cúa lính VNCH vứt bỏ hai bên đường có cả súng ống la liệt đường phố. Thật sự lúc đó em mới thấy VC đó anh...
Trời ơi ! họ là người, họ không phải là ác qủy như em tưởng tượng, họ như những con dã nhân ốm đói, có đôi mắt trắng dã .. nhìn tội nghiệp, không có được khí thế oai phong lẫm liệt như chú Văn, chú Hiếu của em, mặt họ vênh váo, trâng tráo, thiệt đúng như là câu thơ :
Đôi dép râu làm rầu tuổi trẻ
Mũ tai bèo che kín cả tương lai.
Họ đội nón cối hay mũ tai bèo, quần áo xanh màu phân ngựa dơ dáy bẩn thỉu ... Có người lính mặt non choẹt khoảng 15, 17 tuổi, ngơ ngơ ngác ngác, đi lạc lõng ngó ngang ngó dọc chung quanh SàiGòn và mọi người .. Có mấy người bộ đội ở lứa tuổi trung niên có vẻ là chỉ huy , lớn tiếng la lối và hô hào .. qúat thoát bằng những giọng đặt sệt tiếng Thanh Hoá Nghệ Tĩnh nghe mà không hiểu họ nói gì .. Có thêm những người có vẻ là dân thành phố mang băng đỏ trên cánh tay, tay cầm lá cờ đỏ phất phất .. cũng huyên hoang la lớn .. gì đó ..Rồi em thấy có cuộc sô xát của ngươi lính VNCH và lính Cộng Sản ...khuôn mặt hai người đều đằng đằng sát khí nhìn nhau gờm gờm .. rồi người lính VNCH bị đám người mới vào thành phố ghì lại có người VC lấy báng súng đánh phủ đầu ngưòi lính VNCH , lúc đó dân chúng chạy ra , kẻ thì chửi rủa Việt Cộng, người thì đấy mấy người bộ đội ra lấy thân bao che người lính VNCH ..
- Ừ anh hiểu , chiến tranh thật dã man .. tội nghiệp cho những người lính VNCH .. anh cũng còn vài người chú , cậu cũng ớ lại và bị cải tạo có một người đã chết vì chịu không đuợc sư cơ cực và thiếu ăn ...Vậy gia đình em không ra được bến tàu ư ?
- Dạ đúng rồi, lúc đó đâu có đi được nữa nên đành phải quay về nhà lại .. đúng là ý trời .. , mẹ lại trách cứ bố không có dứt khoát .. bố mẹ lớn tiếng cãi nhau hoài .. nhà em như có tang chế .. Chú Văn với bố thì cứ dáo dác rồi thêm chú Hiêu' ghé ngang mấy người đàn ông cứ chụm đầu vào nhau bàn tán .. mấy chú hút thuốc liên miên ngộp nhà ...
Em thấy mẹ cùng với bà Hai đi mua gạo tích trữ trong nhà và mẹ bảo tụi em từ nay ai hỏi bà Hai là ai thì phải nói là em của bà ngoại sau vì bà Hai nói trọ trẹ tiếng nẫu, mẹ dặn đi dặn lại là không được nói chuyện với người lạ vì thật sự ra căn nhà đang ở là căn nhà bố mẹ cho một gia đình nào đó mướn rồi họ dọn đi , khi bố về Saigòn lấy lại cả 3 , 4 tháng đế đón gia đình em về Saigòn ..
Chú Văn từ giã dì và đi trình diện học tập cùng với bố em. Bố may mắn hơn, thấy bố đi có một tuần rồi trở về nhà, em nhớ sau này mẹ có kể lại bố không đi học tập nhiều là nhờ một người bà con, bác Tam, anh họ mẹ là ông thượng tá gì đó, ông vào Sài Gòn trươ'c rồi nằm vùng cả tháng trời , rồi tình cờ sao đó ông gặp lại mẹ và ông ghé và ở trong nhà cả tháng ,bày mưu kế cho mẹ đối giấy tờ .. vì gia đình mới vào Saigòn nên hàng xóm thật sự không biết mấy cả khu xóm toàn là dân nguỵ quyền công chức cao cấp và họ đi di tản hết .. Mẹ đút lót cho công an phường .. và nhờ có ông bác ở trong nhà nên có lẽ vì thế bố, được lãng quên .. Bác Tam xúi bố đi mua chiếc xe taxi chạy với một cái tên mới. Gia đình em nhờ thế êm ấm .
Mẹ em đúng là ngưòi đàn bà tài giỏi, mẹ tìm cách làm ăn buôn bán ngay thời đó , mẹ mua vàng và hột xoàn rẻ từ những người bạn bè cần bán ..và bác tài trớ thành người đi móc nối cho mẹ, còn bố thì dùng chiếc taxi đó chở mẹ đi buôn .. Dì Minh Thư cũng ở lại ở chung nhà với tụi em một thời gian theo mẹ học buôn bán để sinh sống
Gia đình em thành một cái khách sạn nho nhỏ đầy cả người ở .. Sau đó tụi em đi học lại và trở thành " cháu ngoan của bác Hồ "
Những ngày tháng đó cả đất nước Việt Nam như đang làm một cuộc “thay da đổi thịt”. Không còn những bản tình ca mật ngọt yêu thuơng mà bù lại là những bài hát có " tiếng chày trên sóc bam bô .." ,"Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn ... ", những bài hát dập dồn xung trận, đòi xẻ dọc Trường Sơn. Âm điệu mang hơi hám nhạc Tàu như thời Mao Trạch Đông phất cờ làm những cuộc văn hóa.... Đời sống dân Sài gòn thật sự lúc đó cũng đối hoàn toàn, còn đâu những tà áo dài tha thướt, tung bay trong nắng trong gió, còn đâu những chiếc mini, quần ống loe tươi mát làm đẹp phố phường thay vào những chiếc áo bà ba sờn vai, cũ kỹ ... và quần lãnh đen satin trên những khuôn mặt bắt đầu có dấu vết sạm nắng buồn thảm ....
Hải tặc lưỡi " Anh có nghe biết bao chuyện kể về thời gian sau 75, chuyện những gia đình ly tán, bị tịch thu nhà cứa .. đi vùng kinh tế mới, chuyện trại tù cải tạo và những chuyện cười ra nước mắt mà anh đã từng nghe về những cán ngố được về thành phố hoa lệ Sài gòn ..nghe mà thấy tội nghiệp và xót xa những cảnh đời những mảnh đời nhất là tình trạng tệ hại sau này những chuyện mua bán người qua Trung Quốc, biết bao dâu bể, của những cô gái thanh xuân đang tan tác vì một định mệnh. Ôi thôi cả một trường thiên bi kịch của đất nước và thảm kịch của mỗi phận người phải không em ??
- Vâng, anh nói đúng, phải nói ba mươi bảy năm vèo qua như một giấc mộng dài trăn trớ dằn vặt không yên cho những tâm hồn ở trong nước cũng như hải ngoại hở anh ? Những giấc mộng không êm đềm đế rồi chúng ta cứ hoài đi tìm bóng mát, hoan ca nhau bằng những câu ca khúc hát hay qua những giòng thơ đế tạo nên những niềm tin lạc quan về tương lai  rồi mai đây hoà bình. Rốt cuộc rồi chúng ta vẫn dậm chân tại chỗ nơi xứ người .... phải chăng chỉ còn là những giọt nước mắt âm thầm rơi như đang tích lũ thành giòng chảy ra biến trôi về cố hương ..Tích tụ hoài cho những giòng sông quê Mẹ : giòng Hương Giang, giòng Cửu Long chín khúc ...nay càng ngày trớ nên vẫn đục theo năm tháng ..... Biết bao giờ, phải chăng dân Việt ta rồi cũng giống như dân tộc Do Thái mong chờ Đấng Cứu Thế cả ngàn năm nay ??
Hải Mi gục đầu cúi mặt, cho mai' tóc dài thả buông lơi, cho đường chẻ ngôi thẳng tắp rẻ như lằn ranh của cuộc đời .va` định mệnh rõ rệt
- Buồn qúa,chắc em phải tạm dừng lại câu chuyện đời tôi, kẻo không anh lai có thêm giòng sông lụt ớ phố biển này ..
- Không sao nếu cân `thiết em cứ nói .. nói để giảii thoát hết những u uẩn cúa nội tâm .. anh sẵn sàng nghe mà ..
Hải Mi im lặng không nói gì tiếp, khuôn mặt rười rượi buồn lấy khăn lau vội lên khoé mắt như giọt nước khô không lê chực chờ rơi, đôi mắt nàng long lanh huyền ảo như những giọt cà phê đậm màu nằm im lạnh không khói bay, trên cao giữa bầu trời đen tuyền, lấp lánh hai vì sao lạc như vừa rơi vào xuống đáy ly ... Trời đang trổ sương , phủ bao trùm từ từ...

CHƯƠNG . 3
Tiếng điện thoại reo, giật mình tỉnh dậy, Hải uể oải vươn vai .. thì ra chỉ là giấc mông. Giấc mộng nửa vời trong đó có chàng và tiểu thư Hải Mi..
Mỉm cuời Hải chưa kịp nói thì nghe tiếng mệt mỏi của Hải Mi bên kia đầu giây:
- Anh có thể đến chạy xuống gặp em không ? Đêm qua em bị đau bụng dữ dội và em phải vào emergency, họ đang giữ lại em và sẽ làm nhiều loại test...
- Hả, em bị gì mà phải vào bịnh viện, và sẽ làm loại test nào??
- Em không biết anh, cả tuần nay bị sốt hoài rồi tối qua sau lại đau và đau bụng nên em phải đi bịnh viện bác sĩ muốn làm test họ nghi là em bị một là tubecoloris hay triệu chứng gì họ nói họ phải lam biopsi test... mới biết được em nhờ nhỏ em đem ít đồ dùng cần thiết vào đây cho em rồi ...
- Anh sẽ đến với em liền ...
Thắc mắc và muôn ngàn câu hỏi trong đầu Hải và sự nóng lòng để nhìn thấy Hải Mi, con đường từ Victorville tới Fountain Valley hospital như xa vạn dặm ... buổi sáng đang đến giờ cao điểm xe cộ ứ đọng và nhích nhích từ từ như con bò già nua không còn sức đế kéo ... Tâm trí Hải lại thả hồn vào quãng qúa khứ về Hải Mi...
Hải nhớ có đôi lần Hải Mi nhắc đến quá khứ đau buồn của nàng với một người chồng quen từ thướ thiếu thời, người chồng có địa vị trong xã hội, xuất thân từ một gia đình gia giáo, môn đăng hộ đối sắp đặt... Sau ngày cưới, người chồng càng lúc càng lộ ra nhiều cá tính dị biệt mà Hải Mi vẫn cố gắng yêu thương chồng và giả đò làm lơ, chịu đựng như một người phụ nữ nền nếp của truyền thống bao năm "phu xướng phụ tuỳ" như lời thề mà nàng tuyên khấn trước bàn thờ "Khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bịnh hoạn cũng như lúc mạnh khoẻ"
Nàng để quên thanh xuân mình trôi tuột vào những ngày tháng với cơm áo đời thường. Hạnh phúc tưởng chừng như đã vắng mặt và nếu có chỉ là cái hạnh phúc của tình mẫu tứ mà nàng dồn vào cho đứa con trai vừa lên năm. Sống cho con, để cho con có một mái gia đình và môt người cha. Một cuộc sống bề ngoài nhìn như là hạnh phúc, cái hạnh phúc tạm bợ khi người ngoài nhìn vào mà trầm trồ khen " một mái gia đình tuyệt vời, chồng giỏi con ngoan sao cô thật may mắn " nhưng thật sự đằng sau cánh cứa nàng và chồng quay lưng nhau, bước vào khoảng không gian riêng của mình... Cứ như thế cuộc sống lặng lờ kéo dài gần 5 năm và một hôm nàng bắt gặp chồng mình trong vòng tay kẻ lạ sau vườn cây tại buổi tiệc kỷ niệm thành hôn của nguời bạn, đớn đau hơn nữa là trong vòng tay của một gã đàn ông có tiếng tăm không tốt trong cộng đồng ... Bàng hoàng, rũ rượi và rối rắm ..., Hải Mi lẳng lặng bỏ ra về, hai tuần sau nàng cùng đứa con rời thành phố dọn về với gia đình. Im lặng nghe tiếng cha mẹ trách cứ và đay nghiến và thinh lặng nghe ngưòi chồng tiếng chầy tiếng bấc vu oan " bỏ chồng theo trai " đàn bà hư đốn " và sự gian xảo, tranh chấp tài sản trong thời gian làm thủ tục giấy tờ ly dị ...
Như những số phận muốn đào thoát ra khỏi nghịch cảnh nhưng vẫn không tránh được. Ngày rồi qua cũng sẽ tàn, héo hắt như vạt nắng xuân thì và bước chân mệt mỏi lần theo bãi cát vàng mà nàng nhiều lúc ra vào những buổi hoàng hôn đó để tìm quên. Trái tim của Hải Mi tưởng chừng như đã chật kín với nỗi buồn. Nỗi buồn đã như là được vùi sâu với bao mộng ước và ngăn trở mộng ước nở hoa ....Hải Mi tìm quên qua những hoạt động xã hội, lăn mình vào những công tác như là xoa dịu và bớt đi khoảng trống trải của cuộc sống. Sống thầm lặng bên đứa con trai cũng im lặng không kém mẹ ... hai mẹ con nương nhau mà sống, nàng gắng chu toàn bổn phận vưà là mẹ và là cha của con. Với mọi người Hải Mi như một cánh hoa biết nói vui tươi hồn nhiên với đôi mắt biết cười mà Hải có lần ví von được che dấu đi những góc buồn đan kín ở đuôi mắt hay những nếp nhăn trụ trì trên vầng trán của nàng . Những vết nhăn không kịp vùi lắp thanh xuân của người đàn bà vừa trên lứa tuổi bốn mươi..
Ngày tháng trôi qua thật mau để rồi đến khi gặp Hải, hơn hai năm bên nhau Hải Mi không hề nhắc đến sự sống chung hay gò bó đời nhau mặc dù có đôi lần Hải lên tiếng thì Hải Mi ngắt ngang và trốn tránh hoặc tìm cách thọt lét chàng bằng những nụ hôn nồng nàn nơi yếu huyệt của chàng. Từ đó Hải cũng lặng yên, cho rằng mọi ràng buộc hay mọi tương quan đều gắn chặt với nhau và có những lý do của nó... Làm sao để tìm ra được đáp số bài toán tình cảm trong trái tim một người đàn bà?
. . . . . . . . . . . . . .
Mùa tháng bảy, mùa Ngưu Chức gặp nhau.. bất chợt cơn mưa ghé ngang để rồi vẫn còn vướng vất cơn gió lạnh trên tàn cây, trên ghế đá. Những cánh hải âu bay chao đảo trong sương mù. Giống như chúng đang tìm kiếm một niềm tin hay tìm kiếm một quá khứ đã đánh mất? Dưới kia con đường dẫn quanh co lên dốc xuống đồi dẫn ra một bãi biển vắng hoe với chiếc cầu gỗ mộc mạc đơn độc không người, xa xa trên không có cánh diều đủ màu sắc lộng lồng trong nắng gió...Dọc theo con dốc xuống bãi, có những khóm hoa màu tim tím mọc dại, run rẩy đong đưa theo vạt nắng tà ... như viền mắt của ai chờ đợi một bờ môi đắn đo?? Đã khá lâu phải mất một thời gian, Hải mới can đảm trở lại con dốc xưa mà bao lần chàng cùng Hải Mi lang thang vào những ngày cuối tuần...
Hải chỉ kịp đến nhà thương cũng vừa lúc chàng gặp lại Hải Mi với một vòng ôm thật chặt, đặt vội nụ hôn trên trán của Hải Mi và đón nhận ánh mắt Hải Mi rạng lên ánh sao với nụ cười héo hắt và cái nắm tay không muốn rời tay ...khi người ta sửa soạn kéo nàng vào phòng mổ. Mười tiếng chờ đợi dài hơn một thế kỷ để rồi cả một bầu trời như sụp đổ chung quanh rơi xuống đôi chân Hải ....
Những đóa hồng vàng tinh khôi lung linh sáng theo vạt nắng hạ nằm đơn lẻ trên mảnh đất xanh um vừa được đắp ...như một sự bình yên đơn độc chỉ có tiếng thông reo và gió biển vọng vào. Nghĩa trang Chúa Chiên Lành nơi Hải Mi yên nghỉ, mộ phần của nàng nằm ngay dưới chân tượng Đức Mẹ như một sự chở che đã sắp đặt sẵn. Tiếng chuông giáo đường kế bên vang vọng bắt đầu cho một thánh lễ Mísa. Chiều đang rơi những cụm tường vi nở rộ ở dọc bờ tường như vươn nụ khoe sắc với đất trời, thắm thiết và thiết tha của một đời sống, lẽ ra chỉ có những người mất nhau miên viễn mới cảm nhận được..
Có phải khi người ta cứ ôm giữ mãi vết thương trong lòng, người ta sẽ chẳng bao giờ đánh mất dấu quá khứ. Có phải cái mùi vị của nỗi buồn và niềm đau trường cửu khi mình đã bị mất phần thân thể của chính mình, như một suơng sườn bị rút ra... Một chiếc lá vừa rơi chạm đất khi cơn gió tạt sang chạm cành cây phủ bóng. Trời về chiều, còn nồng cái nóng cúa hạ mùi bay vào tận vào khứu giác. Như mùi vị nụ hôn vẫn còn in dấu, như ánh mắt rạng ngời với nụ cười giòn tan không bao giờ tàn phai như giấc mộng nửa vời của tiểu thư Hải Mi!
Đoạn Cuối Buồn
Chuyện kết buồn dấu chân cát xóa,
Em đi rồi, vùng miên viễn xa xăm,
Anh còn đây, dấu chân trần lẻ bạn
Chiều bơ vơ nhìn dấu xóa cát trầm
Em đem theo mùa thu vàng diễm tuyệt,
Và mùa xuân hoa rực nở trong anh
Cả mùa mưa giọt ngắn dài nức nở
Và nắng hè rưng rức gió mộng lành
Như chuyện phim đoạn kết buồn nức nở,
Người ra về lệ ướt chảy bâng khuâng
Tay trong tay trên phố buồn trống trải
Nhưng đêm nay bóng chỉ rọi một vầng
Ngọn đèn đêm rọi tình vàng vọt lá
Nghĩa trang buồn anh rảo bước tìm em
Em ở đâu? Hay chỉ là giấc mộng?
Trở lại đi, anh mãi đợi muôn đời...  (Phong Vũ )

HOA TRẮNG VU LAN

 Phong Vũ
whiterose
Mẹ già như chuối ba hương,
Như xôi nếp mật, như đường mía lao
Hình như trong các loại hồng, hồng trắng rất hiếm. Theo các hàng rào của những nhà trồng hồng, thì dưới ánh nắng chói chang, màu hồng, vàng, là rực rỡ nhất. Trong khi họa hoằn thay, thì có một vài gốc hoa trắng, đứng cô đơn, riêng rẻ một mình trong góc vườn...
Đời người cũng vậy, đời tôi cũng thế. Trong mùa Vu Lan, hoa hồng rừng rực màu đỏ tình yêu sâu thẳm của lòng Mẹ, thì có những đóa hồng trắng lẻ loi một mình,
Mẹ ơi ! Con không còn Mẹ nữa ...
Mẹ ơi, gần hai mưoi năm rồi, những đóa hồng trắng vẫn kéo hắt lòng con, những ngày tháng Tám của mùa Báo Hiếu ! Mẹ ơi, Lâu lắm rồi, còn không còn nghe tiếng Mẹ thầm thì, run rẩy, yếu ớt trong máy điện thọai mỗi khi con gọi về...Mẹ ơi, tự thưở nào, con không còn thấy những cánh thư với dòng chữ nhỏ nhắn, nghiêng nghiêng, mà Mẹ viết riêng cho đứa con trưởng của Mẹ. Con còn nhớ mãi dòng chữ cuối cùng Mẹ đã nhắn nhủ cho con :
" Con ơi, không biết lần tới mẹ còn đủ sức viết cho con trai của mẹ nữa hay không? Con lo giữ gìn sức khỏe nơi xứ người - nơi không bà con thân thuộc. Nhớ cưới vợ nghen, đừng lông bông nữa, Mẹ sẽ không thấy các đứa cháu, nhưng mẹ sẽ rất vui và an tâm cho con..."
Mẹ ơi, trong bức thư đó, những hàng chữ đã run rẩy, nghiêng ngả, vì tay Mẹ cũng đã yếu rồi theo năm tháng tuổi trời. Vài thùng hàng, con đã gửi về cho các em gái của con để bán buôn nuôi Mẹ. Nhưng con biết cũng chỉ như chút muối bỏ biển, làm sao bảo bọc đầy đủ được đời sống của Mẹ. Mẹ nói trong điện thoại với con rằng: "Con ơi, đi làm việc gắng để dành tiền để cưới vợ, để có cuộc sống đầy đủ với người ta. Đứng gửi về cho mẹ nhiều. Mẹ và các em con cũng buôn bán, chợ trời được đôi chút, đủ ăn hàng ngày. Mẹ muốn con dành dụm cho tương lai nơi đó...Tội nghiệp con tôi, một mình không ai thân thuộc..."
Mẹ ơi ! Nhớ những ngày con còn trong binh ngũ. Có khi Mẹ lặn lội đến thăm con. Giỏ xách nặng mang lê thê, Mẹ đem theo biết bao nhiêu là bánh trái. Mẹ lẩm bẩm : "Tội nghiệp thằng nhỏ ăn uống cực khổ trong quân trường.." Rồi khi Mẹ phải về, thì nước mắt già lại ròng ròng như mưa sa. Các em tôi viết thư bảo, Mẹ thức hàng đêm cầu kinh, xin cho anh được bình an trước lằn tên mủi đạn.
Tôi khóc thầm vì nhớ mẹ, vì biết rằng trên đời này không ai thương mình hơn mẹ. Tôi vẫn nhớ những ngày thửa bé, mẹ bơi xuồng đi chở tôi đi chợ quận. Tiếng dầm của mẹ nhẹ nhàng khuấy nước. Tôi ngồi đưa tay xuống đón dòng nước chảy ngược mạn xuồng, thích thú vớt các cánh bèo trội giạt ngang, có các đóa hoa tím nhàn nhạt. Nắng rọi lung linh trên sông. Chơi chán, tôi nằm ngữa mặt trên xuồng nhìn trời mây bao la, trôi thấp thoáng ngang bên dưới các tàn cây rậm rạp trên bờ. Ôi những ngày hè thần tiên trong đời, khi tôi còn ở cạnh mẹ.
Mẹ sinh ra ta, nuôi dưỡng bồng ẩm từ lúc lọt lòng. Con lớn lên đến trường, rồi ra đời, và tình mẹ vẫn mãi tha thiết trông ngóng bên con. Rồi chiến tranh cuốn hút con vào vòng lửa đạn. Lòng mẹ lại khoắc khoải từng ngày. Mẹ cầu nguyện từng đêm, xin ơn trên che chở cho đứa con mình bình an. Những ngày thụ huấn quân sự ở trung tâm nhập ngủ. Bao cuối tuần mẹ lại đi xe đò lên thăm tôi. Bà gói gắm lỉnh kỉnh các thứ đem theo, Nào lon thịt gà chà bông, thêm lon mắm ruốc xào sả ớt. Dăm hộp sửa bò, mấy gói kẹo. Ôi lòng mẹ thương con, bà đã thức dậy để đón xe từ đi khuya sớm, vì sợ con mình chờ đợi tủi thân. Rồi nước mắt mẹ lại ròng ròng khi chia tay trở về.
Ra trường, tôi về đơn vị xa nhà. Rồi hành quân, lăn lộn trận mạc nắng gió. Có lần tôi được đơn vị đề cử để đưa quan tài của một sĩ quan bạn vừa tử trận về cho gia đình chôn cất. Đến nơi, nhìn thấy người mẹ của bạn khóc than vật vã, nước mắt bà như nhòa nhạt cả chiếc lá quốc kỳ bao phủ áo quan; lòng tôi cũng thấy tan nát, đớn đau theo. Tôi tự nghĩ, nếu là tôi nằm đó, và nỗi đau này là của chính mẹ tôi thì ôi càng thê thiết biết chừng nào...
Những năm tháng sau này tôi vẫn chưa về thăm mẹ được. Đại dương đã thăm thẳm chia cách đôi bờ. Tôi mãi canh cánh bên lòng mối u hoài nhớ đất nhớ quê, nhất là nhớ người Mẹ thương yêu đang trông ngóng mình. Mẹ chờ đợi tôi từng ngày nơi ấy ! Mẹ vẫn trông đợi tôi hàng ngày nơi ấy. Bà đã vĩnh viễn nằm đợi tôi, đứa con trai lạc loài trở lại. Bà đã nằm mãi mãi cạnh Cha tôi, trong góc vườn hương hỏa. Cạnh những bụi trúc trưa gió thổi ầu ơ, cạnh những khóm cúc vàng mang tên Mẹ. Cạnh con lạch nhỏ âu sầu nắng mừa, nước ròng lên xuống mỗi ngày. Và những khóm lục bình trôi dạt, ghé vào ngơi nghĩ cạnh cây cầu ván, có bóng dừa lung linh soi nắng...
Con đã vâng lời Mẹ mà lấy vợ, và sinh cho bà những cháu rất dễ thương. Nhưng Mẹ ơi, các đứa cháu không bao giờ biết gọi tiếng "bà Nội ơi !" vì cháu không bao giờ thấy mặt bà trên thế gian nữa.
Mẹ ơi, trong góc vườn nhà con, những khóm hoa hồng trắng tưng bừng nở hoa, trong tháng Tám nắng gay gắt. Con ra đó tưới nước cho chúng mỗi ngày, như chăm sóc những vòng tang trắng, mà con không có mặt để vấn lên đầu, trong lễ an táng Mẹ. Mẹ ra đi trong âm thầm lặng lẽ, không tang lễ rộn ràng khắp phố, không hàng chục xe cộ đưa tiển. Nhưng trong lòng con, nơi xa, đám tang mẹ như một ngày tận thế của cuộc đời...
Vì mất Mẹ là mất tất cả...
Ai người cầm đóa hồng hoa
Riêng tôi hoa trắng, tang hoa mẹ hiền
Mùa Vu Lan nhớ Mẹ
Phong Vũ

HỒNG NGỰ MÙA TRĂNG


hong ngu Phong Vũ

Vũ đứng hút thuốc bên dưới hàng cây ô môi. Con đường tỉnh lộ dài hun hút, chạy dọc theo con kinh, giờ cũng vắng xe. Vũ nhìn đồng hồ , đã gần bốn giờ chiều. Nhưng chị Thùy vẫn chưa đến.
Chiếc xe đò chạy xuống từ Cần Thơ, và bỏ chàng xuống ngã ba này, đã khuất bóng tự nãy giờ. Vài người lái xe ôm đến gạ gẫm, nhưng Vũ có hẹn để Thùy đến đón. Vũ ngồi xuống bên gốc cây, đốt thuốc tiếp. Sự im lặng của cánh đồng bên đường, như trùm lên cảnh vật nét hiu quạnh của buổi chiều nơi thôn dã. Vũ mơ màng nhắm mắt. Có tiếng xe gắn máy dừng lại bên cạnh. Tiếng của Thùy gọi "Vũ, Vũ !". Một bàn tay mềm mại đặt lên vai và lay chàng. Vũ mở bừng mắt ra khỏi cơn ngũ gà gật. Thùy đang nghiêng người xuống từ trên xe, mái tóc dài lòa xòa bên dưới chiếc mũ vãi trắng. Chiếc Dreamer màu nho chín vẫn nổ máy ròn rã. Vũ đứng dậy, xách túi hành lý và ngồi lên xe sau lưng Thùy. Chàng bối rối không biết nên vịn vào đâu, thì Thùy đã nắm lấy tay chàng , và đặt lên hông nàng. Vũ nghe một cảm giác ngây ngất, khi bàn tay chạm vào chiếc hông mềm của người đàn bà. Thùy gương mặt chợt đỏ ửng qua sự va chạm tự nhiên này. Nàng đạp số xe và vặn tay ga. Chiếc xe lướt đi trên tỉnh lộ. Gió từ cánh đồng trống thổi rười mượi mát. Có những sợi tóc bay theo gió vướng lên mặt, lên mũi Vũ. Mùi hương dìu dịu của tóc, của thân thể Thùy phã vào khứu giác chàng. Vũ như say lơ mơ... Con đường buổi chiều vắng ngắt. Họ băng qua những cánh đồng vàng lúa chín, nhấp nhô lượn sóng trong gió thổi. Những cánh vườn chạy dài thấp thoáng, những hàng dừa trĩu nặng trái đong đưa. Những thửa ruộng thoáng nắng vương, bên con rạch nhỏ dẫn nước vào nương nhấp nhánh nắng. Những con trâu dầm mình trong ao vũng, khểnh đôi sừng cong vút lên, hiền từ nhìn người đi ngang. Vũ hỏi Thùy, tiếng bạt trong gió :
- Bé Lan đâu rồi?
Thùy nghiêng đầu lại trả lời :
- Chị đưa bé về chơi bên bà ngoại với các chị em họ của nó hồi trưa, vì ngày mai là thứ bảy.Thứ hai chị sẽ đón nó về.
Vũ mĩm cười tự nghĩ " A, một cuối tuần chỉ có hai người với nhau mà thôi "! Thùy cũng đang có cùng một ý nghĩ. Mắt chăm chú nhìn đường, nhưng đầu óc nàng nghĩ ngợi lang mang...Mình có liều lĩnh qua không? Khi đưa bé Lan về ngoại. Nhà sẽ vắng vẻ, mình và Vũ sẽ đối diện nhau suốt hai ngày. Chuyện gì sẽ đến giữa hai người hở?
Thùy thấy lòng chợt dấy lên nỗi lo lắng, pha lẫn sự rộn ràng ! Thùy thấy thích thú như đang sắp dấn thân vào vào một cuộc thử thách. Rạo rực, hồi hộp như sắp khám phá một điều gì bí ẩn, mà tự bấy lâu nay cứ canh cánh bên lòng. Con tim sắp phải lên tiếng rồi đây ! Riêng Vũ cứ mãi mê dõi mắt theo cảnh vật hai bên đường. Theo nhịp lắc lư của xe, hai bàn tay chàng vô tình ôm chặc lấy bờ hông của Thùy. Ngực Vũ chạm sát vào lưng Thùy, vòng lưng thon nhỏ, cong cong qua lớp vải áo mỏng. Bờ eo vẫn thon gọn và chắc, dù là một thiếu phụ đã có một con. Những cơn gió đồng nội thổi mát rượi. Cạnh đường là con rạch nhỏ. Thỉnh thoảng vài con chim sáo sậu, vụt đập cánh bay lên, buông tiếng kêu chim chíp trong cánh đồng vắng vẻ.
Xe chạy lên một cây cầu xi măng dài. Dòng sông bên dưới lặng lờ chảy, đục ngầu màu phù sa đỏ quạch. Vũ biết đây là dòng kinh Vĩnh Tế chạy ra từ Châu Đốc. Nhiều nhà cửa cất hai bên bờ kinh. Qua hết cầu, đi một đoạn thì tới một ngã ba. Thùy quẹo xe vào một phố chợ bên đường. Xe dừng trước cửa một ngôi quán ăn nhỏ, nhưng bài trí khá tươm tất. Vũ xuống xe, ngơ ngác nhìn quanh đoạn theo Thùy vào quán. Thùy chọn một bàn kín đáo trong góc quán. Vừa đặt ví xuống bàn cô vừa nói:
- Hôm nay mời Vũ ăn món hủ tiếu Nam Vang ở đây nghe. Món này có tiếng là ngon của quán này.
Đang đói meo vì trưa giờ chưa có ăn thứ gì, Vũ gật đầu đồng ý ngay. Chàng tháo đôi kính mát ra bỏ vào túi, và nói:
- Hôm nay xuống vùng của chị rồi. Cho Vũ ăn món nào thì Vũ sẽ ăn món đó thôi.
Tôi cũng nghe mấy người lính nói ở đây hủ tiếu nấu ngon lắm. À mà ở đây là chợ nào vậy chị?
- Đây là chợ quận của Hồng Ngự. Vũ không biết cũng phải, vì tàu của Vũ chỉ ghé các chợ nhỏ vùng này, nằm dọc theo sông Cửu Long mà thôi. Từ đây có đường xe chạy lên Kiến Phong, Châu Đốc hay Cao Lãnh...
Quán xế chiều vắng khách. Nắng chiếu nghiêng, đổ dài các bóng cây thốt nốt cao, rậm rạp những tàu lá và các buồng trái nâu đen.Ngôi chợ bên kia đường vẫn còn người mua bán. Các chiếc xe lôi neo khách, nằm lim dim đợi khách từ chợ về. Gần đó là bến xe đò, nơi có hàng gánh bán bưng nhộn nhịp, tụ theo hông các xe sắp rời bến. Thùy ăn nhỏ nhẹ. gắp từng cọng bánh trắng mềm bỏ vào thìa, rồi mới thong thả đưa vào miệng. Vũ ăn nhanh vì đang đói bụng. Thỉnh thoảng khi nâng ly trà lên uống, Vũ lén nhìn Thùy đang ăn. Chiếc miệng nho nhỏ, xinh xinh qua lớp son nhạt hồng. Đôi hàm răng đều và trắng nuột, khi cười lại lộ chiếc răng khểnh có duyên. Vũ thầm nghĩ- tại sao một người đàn bà đẹp như thế, lại phòng không chiếc bóng, gần sáu năm sau ngày chồng lìa trần. Chồng Thùy khi xưa là một huynh trưởng trong đơn vị của Vũ. Tuy cách nhau ít tuổi, nhưng hai người đã thân với nhau như anh em. Có một lần anh ấy đã cứu Vũ, khi chàng bị thương. Lần ấy chiếc giang đỉnh của Vũ bị trúng mìn, Vũ bị văng khỏi tàu và chìm xuống nước. Anh ấy đã vòng tàu lại, và trong cơn mưa đạn của địch bắn ra từ bờ, anh đã liều lĩnh nhảy xuống sông lặn, và túm tóc Vũ kéo lên tàu. Từ đó hai người càng gần gũi nhau hơn. Anh ấy có người vợ trẻ nhỏ tuổi hơn cả Vũ. Một đêm, địch tấn công vào căn cứ. Khi ấy tàu anh đang đi tuần tiểu, vội vã chạy trở về đến đầu ngọn cù lao thì bị địch phục kích bắn cháy, và anh đã từ trần sau khi được đưa về quân y viện .Vũ được cử làm sĩ quan đại diện đơn vị về đưa tang cho anh. Nhìn người vợ trẻ khóc thảm thiết trước chiếc quan tài phủ cờ vàng, và đứa con vừa tròn năm tuổi mắt ngơ ngác, Vũ thấy lòng mình vô cùng đau xót. Từ đó, Vũ thường ghé lại thăm hỏi chị và cháu, như lời ủy thác của anh trước khi nhắm mắt. Sau khi chồng mất được một năm, chị và con về quê mẹ, sống ở quận Hồng Ngự. Với mãnh vườn rộng nhiều mẫu của cha mẹ để lại, chị sống dư dã với huê lợi thu từ cây ăn trái. Mỗi năm nhiều vụ, lái buôn họ đến thầu mua các loại trái trong vườn. Tháng trước tàu Vũ đi công tác ngang qua, Vũ lên nhà thăm chị và cháu. Hứa sẽ về phép đến chơi với chị đôi ngày.
Có tiếng còi từ chiếc xe đò giục khách, Vũ chợt giật mình ra khỏi dòng suy nghĩ.
Tô hủ tiếu trước mắt đã hết sạch. Thùy đang lui cui soi bóng trong gương tay. Vũ đứng dậy ra quầy trả tiền. Nhưng ông chủ nói đã tính xong rồi. Vũ trở lại bàn cám ơn Thùy, và nàng mĩm cười nói :
- Thôi ta đi nhé !
Ra ngoài cửa, Vũ nói với Thùy :
- Bây giờ tôi hết buồn ngủ rồi. Để tôi lái xe chở Thùy nhé. Thùy đưa chìa khóa cho Vũ, rồi ngồi lên sau lưng Vũ. Nàng ôm hông Vũ rất tự nhiên, chớ không ngại ngùng...Theo lời Thùy chỉ, Vũ lái xe theo con đường lộ đá chạy dọc theo bờ sông. Trời chiều gió mát thổi hây hây. Vũ thấy tỉnh táo hẳn. Một cảm giác rạo rực trổi lên mỗi khi bờ ngực của Thùy chạm vào lưng Vũ. Cảm giác ngây ngất, hoang mang?
Xe chạy được khoảng mười lăm phút thì đã đến nhà Thùy. Ngôi nhà ngói đỏ, tường gạch, nằm trên chiếc sân rộng có hàng rào cây dâm bụt vây quanh. Những chiếc bông đỏ tươi màu son, nở rộ như cười vui với chủ vừa trở về. Vũ đẩy xe lên hàng ba. Thùy mở khóa cửa, và quay lại nói :
Chào đón Vũ đến thăm nhà quê của chị nhé ! Vũ mĩm cười, quảy chiếc túi xách bước vào nhà. Trên bàn thờ giữa nhà, tấm ảnh chân dung của anh, nhìn Vũ với nụ cười độ lượng và khoan dung. Trong hình anh như thầm nói : "Anh vui và mãn nguyện vì Vũ về đây với Thùy ".
Thùy vào buồng trong. Giây lát sau nàng bước ra trong bộ áo bà ba màu tím nhạt , và chiếc quần mỹ-a đen bóng. Vũ đứng lơ ngơ chưa biết làm gì, thì Thùy nắm lấy cánh tay Vũ và kéo ra sau nhà, nàng nói :
- Vũ tắm đi. Đường xa chắc mệt lắm rồi. Để chị đi hái dừa cho Vũ uống. Và nấu chè để tối mình ngắm trăng ăn chè nghen.
Vũ mĩm cười bước ra sân sau. Chàng cổi bộ quần áo lính ra, chỉ còn lại chiếc quần ngắn và đến bên hàng lu sành, múc nước và xối lên đầu. Làn nước mát mẻ làm Vũ thấy khoan khoái. Chàng tiếp tục xối nước lên thân thể. Thùy ra trước sân, cầm chiếc câu liêm có cán tre dài, đưa lên buồng dừa và giựt xuống. Một trái dừa đứt cuống rơi xuống, kêu đánh bịch trên đất mềm, và tiếp theo là vài trái khác... Tắm xong mát mẻ, Vũ chỉ mặc chiếc áo may-ô, và chiếc quần tây dân sự dài. Chàng ra trước hàng hiên xem Thùy đang vạc dừa bằng chiếc dao phai nhọn mũi. Nàng đổ nước dừa vào ly và đưa cho Vũ. Vũ cầm lấy và uống ừng ực. Nước dừa ngọt vô cùng, chạy đến đâu khoan khoái ruột gan đến đó. Vũ dành việc bổ quả dừa làm hai, và dùng bàn nạo, cạo cơm dừa ra cho Thùy, để nàng vắt nước cốt nấu chè.
Buổi chiều sau vườn có tiếng chim xôn xao về tổ. Chúng nói chuyện với nhau bằng đủ thứ âm giọng. Mặt trời chói ánh đỏ rực xuống mặt sông trước nhà. Rừng rực những viên than đỏ như ai rắc xuống mặt nước. Vài chiếc ghe thương hồ mõi mệt chạy ngang. Chắc họ cũng đang tìm bến để ngơi nghĩ qua đêm. Thùy bắt nồi chè đậu trắng, và nồi cơm nếp lên bếp. Làn khói xanh lững thững bốc lên, và loãng dần theo cơn gió chiều. Vũ ngồi hút thuốc trên thềm nhà bếp. Thùy ngồi trên ghế tẫn mẫn vắt nước cốt dừa ra tô. Cảnh vật vô cùng nhàn nhã đối với Vũ. Bao năm trời trong cuộc sống quân ngũ , chàng đã phải vội vả, tất bật trong các công việc, nhiệm vụ hàng ngày. Hầu như quên đi những phút giây thư thái như chiều nay. Vũ lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng :
- Chị Thùy này, hình như đêm này là rằm phải không. Mùng mấy rồi vậy chị? Tôi thấy trăng bắt đầu lên rồi đó.
Thùy nhìn Vũ, ánh mắt có chút gì mơ màng :
- Đúng rồi đó Vũ, đêm nay là rằm lớn tháng năm. Trăng sẽ rất to, và nước sông sẽ lớn đầy. Thùy đang nấu chè đậu trắng và nếp để cúng rằm, và cúng anh. Thùy nhớ anh và Vũ luôn thích chè đậu phải không?
Vũ chợt bâng khuâng nhớ lại anh, chồng của Thùy. Khi anh còn sống, Vũ thường về chơi nhà anh, và đùa giỡn với bé Lan. Và chị Thùy cũng hay nấu chè cho hai ông hảo ngọt cùng thưởng thức.
- Chị nấu đi, để tối nay Vũ cùng ăn với chị và anh như ngày nào... Tia mắt Thùy trong khoảnh khắc như thoáng ướt long lanh. Nàng nhớ lại những kỷ niệm xưa, những yêu dấu cũ. Hay những hoan lạc một thời, mà nay đã biến mất, không còn tâm tích trong cuộc đời nàng. Nàng vẫn còn xuân sắc, cơ thể nhiều khi vẫn rạo rực trong đêm. Nhưng ôi, những đêm trống vắng, lạnh lùng. Nàng hay thoáng nghĩ về Vũ, nhưng rồi lại không dám nghĩ xa hơn... Thùy cứ đứng vân vê mãi bột. Nồi nước đã sôi nảy giờ mà Thùy vẫn chưa vò xong mấy viên chè trôi nước. Tâm trí nàng cứ nghĩ ngợi mông lung. Vũ đang ngồi đó, rất gần, như nàng thường mơ ước. Nhưng gần nhau rồi, nàng lại đâm ra bối rối, chống đở, và thậm chí muốn trốn chạy những ý tưởng trong con tim.
Vũ đứng lên vặn bớt lửa trên bếp cho Thùy. Chàng nhìn thấy được nét bối rối của chị. Thùy có biết đâu Vũ cũng đang có cùng tâm trạng. Những ngày xa nhau thì mong đợi. Nhưng khi có nhau trong tầm tay rồi thì chút đạo nghĩa vẫn còn ngăn trở họ. Như vậy có quá đáng không? Một người em kết nghĩa và một người chị tinh thần có quyền yêu nhau không? Khi còn cách xa thì họ nghĩ rằng, hãy tìm đến bên nhau rồi sẽ cùng vượt qua rào cản cuộc đời để cùng yêu nhau. Để được sống thật với trái tim. Và còn lời trăn trối của người năm xưa nữa ! Muốn Vũ thay thế anh để nhận lấy trách nhiệm - bảo bọc cuộc đời của Thùy và đứa con gái. Vì anh ấy tin tưởng ở con người Vũ. Thế tại sao Vũ trốn chạy bấy lâu nay? Tại sao Vũ không nhận lấy trách nhiệm như lời anh gởi gấm ? Không ! Vũ không trốn chạy, bằng chứng là chàng đã quay về hôm nay. Mấy năm nay, Vũ chỉ muốn kiểm nghiệm lại lòng mình, và cả của Thùy nữa. Họ không muốn đến với nhau trong sai lầm. Và năm tháng đã chứng minh cho sự chung thủy của lòng người. Thùy vẫn ở vậy, đợi chờ Vũ lên tiếng... Vũ thấy hình như Thùy sắp bật khóc. Khóe mắt nàng long lanh nước trong ánh lửa của chiếc bếp. Vũ xúc động, cầm lấy bàn tay Thùy và kéo nàng vào lòng mình. Thùy chợt bật khóc. Nhưng là tiếng khóc của nghẹn ngào, hờn tủi, pha lẫn niềm sung sướng và hạnh phúc. Nàng vùi đầu vào ngực Vũ khóc tấm tức. Bờ vai nhỏ nhắn của nàng run run. Vũ im lặng, ôm trọn nàng vào lòng ve vuốt. Ngôn ngữ trong giây phút này là vô nghĩa. Hãy để con tim cùng hòa quyện vào nhau. Một lúc sau Thùy ngưng tấm tức. Nàng ngước nhìn Vũ và nở nụ cười bẽn lẽn. Lệ vẫn ứơt nhòe khóe mắt nàng. Thùy rời Vũ và bắt đầu bỏ từng viên bột đã bọc nhân đậu xanh vào nồi nước đang sôi và réo gọi, chờ đợi nãy giờ... Ngoài sân trăng đã lên khỏi ngọn dừa. CHòm xóm nhà nhà đã lên đèn từ lâu. Căn bếp của nhà Thùy lấp loáng ánh lửa. Nhà trước vẫn chưa bật đèn. Vũ và Thùy ngồi thầm thì nói chuyện bên bếp lửa để canh nồi chè.
Nồi cơm nếp đã chín. Thùy đơm ra hai dĩa lớn. Một để cúng và dĩa kia sẽ là phần của hai người. Nồi gà thì đã ngưng lửa nãy giờ. Vũ vớt gà ra dĩa, trong khi Thùy vo gạo đổ vào nồi nước luộc gà để nấu cháo. Thùy sung sướng thầm nghĩ- sao mà giống cảnh hai vợ chồng son đang sống trong một mái ấm gia đình. Chồng phụ giúp vợ việc nhà việc cửa.Riêng Vũ thì cảm động lắm. Đây là lần đầu tiên chàng được hưởng một không khí đầm ấm của gia đình đúng nghĩa.
Một lúc sau thì nồi cháo đã chín. Thùy nêm nếm cho vừa ăn. Trong khi Vũ phụ Thùy thái hành xanh ra nhỏ để rắc vào cháo. Nồi chè cũng vừa tới. Thùy tắt lửa và múc chè ra chén để cúng. Vũ phụ Thùy đem hai chén ché, hai dĩa sôi, và hai chén cháo ra nhà trước. Thùy đặt thức ăn lên bàn thờ chồng. Trong khi Vũ đặt dĩa cúng xuống bàn thờ ông thổ địa trong góc nhà. Thùy gọi Vũ qua thắp hương để khấn vái anh.
Vũ bật quẹt thắp ba nén hương. Cặm vào bàn thờ thổ địa một nhánh, xong trao cho Thùy một ánh. Hai người cùng chấp tay, đứng van vái trước bàn thờ của anh. Vũ nhìn ảnh người anh. Nụ cười trong đó hình như rạng rỡ hơn. Ánh mắt anh như chấp nhận cho tình cảm của hai người. Anh hẵn đã siêu thoát từ lâu. Nhưng anh chắc sẽ phù hộ cho hai người thân yêu được hạnh phúc. Thùy lầm rầm khấn vái lâu hơn. Chắc hẳn nàng đang xin phép người xưa để được đi bước nữa. Anh độ lượng khoan dung khi sinh tiền. Thì chắc hẳn anh càng khoan dung hơn cho ngừơi còn ở lại. Nhìn từ khung cửa, ánh trăng sáng vằng vặc trên sông. Khoảng sân gạch tàu lộng gió mát. Thùy trở vào bếp, khuân ra tô lớn cháo. Dĩa thịt gà luộc xé phay trộn với rau răm. Đôi chén và muỗng đủa. Vũ bày mọi thứ ra trên chiếc ghế ngoài sân gạch. Hai kẻ yêu nhau cùng ngồi thưởng thức mùi vị cháo tối. Hương gió đồng nội thổi len vào từ sau vườn nghe mát rượi lòng người. Thủ thỉ trò chuyện với nhau giây lâu. Thùy vụt đứng dậy vào nhà lấy một chiếc áo len khoác vào người . Nàng trở ra và nói với Vũ :
- Mình đi dạo chơi nghen. Thùy muốn cho anh ngắm cảnh ở đây.
Vũ đứng dậy, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thùy và cùng đi ra cổng. Hai người đi bộ dọc bờ sông rộng. Trên mặt nứơc có những ánh đèn lắc lư của các xuồng câu, đang thả trôi theo dòng. Đến một lối rẽ, Thùy nắm tay Vũ bước vào một khu vườn âm u. Hoa trăng rơi rải rác qua các chòm lá, óng lánh sáng trên nền đất. Vũ theo Thùy bước len lõi qua các hàng cây, liếp vườn, vài chiếc cầu gỗ, và sau cùng ra đến bìa vườn. Vũ sững sờ nhìn cảnh vật trứơc mắt. Mặt nước sóng sánh bao la đến vô cùng tận. Bóng trăng rực rỡ rãi dài kim cương trên mặt sóng. Vũ nói qua giọng kinh ngạc :
- Ủa ! ở đây là giáp biển rồi hả?
Thùy cười khúc khích, giọng đùa cợt :
- Thùy biết Vũ nhớ biển, nên đưa ra anh ra đây để ngắm nè !
Tóc Thủy bay bay trong gió lồng lộng thổi vào. Mặt nước rung rinh, rừng rực dưới ánh trăng vàng. Nhưng Vũ nhớ lại :
- Ở đây còn là Đồng Tháp Mười. Gần biên giới mà. Làm gì có biển ở đây !
Thùy dựa đầu vào vai anh, nói mơ màng :
- Đúng rồi đó anh. Biển mà anh đang thấy, chỉ lấy mùa nước nổi bạt ngàn trên ĐồngTháp Mười. Nước lay láng khắp nơi, ra đến tận chân trời. Ban đêm ta không thấy cây cỏ bờ đất, chỉ thấy nước mênh mông như biển vậy! Vũ thích thú ngắm nhìn khung cảnh lạ lùng trước mặt. Chàng dìu Thùy ngồi xuống trên một thân cây đổ. Hương dìu dịu từ tóc Thùy, mùi thân thể của người thiếu phụ đang xuân nồng nàn. Thoang thỏang trong gió, có mùi vị hoa cau dìu dịu, có mùi nhản chín thơm như mật, có mùi soài chín ngọt ngào và mùi hoa sứ thơm ngát .
Trăng lên cao giữa vùng nước bao la . Bóng trăng phản chiếu xuống mặt đồng hực hở . Thùy ngồi trọn trong lòng Vũ, tay ấp bàn tay mềm mại . Vũ cuối xuống ngữi mùi chanh, mùi bồ kết trong tóc Thùy. Những mùi vị của thôn dã, nhưng sao quá quyến rũ nồng nàn .
Vũ muốn hôn Thùy, muốn nếm mùi vị của đôi môi nho nhỏ, mong mỏng ấy . Nhưng chàng chưa dám, và có quá vội vàng hay không? Vũ chỉ dám ôm nhẹ Thùy trong tay . Mơn man vuốt ve bờ lưng cong cong, hay vuốt từng sợi tóc rũ rượi trên vai của Thùy .
Thùy tha thiết, và ao ước một nụ hôn. Một nụ hôn mà lâu rồi nàng vẫn tưởng tượng, và thỉnh thỏang thấy trong giấc mơ. Bao năm rồi Vũ có đó, nhưng Vũ cũng rất xa vắng . Thỉnh thoảng chàng đến rồi lại đi . Đem lại bao vui tươi cho mẹ con nàng, rồi sau đó lại hụt hẫng, trống không trong đời sống. Nhưng Thùy không ước vọng nhiều từ Vũ . Chàng còn trẻ, độc thân và tương lai trãi dài trước mặt . Nàng không dám ao ước là Vũ sẽ trở về giam mình nơi quận lỵ xa xôi này . Cuộc đời chàng như chim bay rong ruỗi dặm ngàn … Có tiếng tàu tuần tiểu chạy rù rì ngoài vàm sông . Vũ nhìn đồng hồ, đã đến giờ giới nghiêm . Hai người luyến tiếc, đứng dậy bước ra khỏi giấc mộng, đang dạt dào rãi sóng dưới bóng trăng. Vũ nắm tay Thùy đi trở lại con đường mòn quanh co trong khu vườn âm u, tối mù vì bóng trăng không soi qua nổi các tàn lá rậm rạp. Qua một bụi tre, đang lã lơi bóng lá trong trăng, Vũ chợt kéo Thùy vào lòng và hôn ngấu nghiến lên môi nàng . Một giây kinh ngạc và chết lặng, Thùy ôm chặc cổ Vũ và đón nhận nụ hôn rất say đắm ...
Buông Thùy ra, Vũ lại im lặng bước với Thùy cũng im lặng bên cạnh . Hai người hồn phách như đang trong cơn mộng du … Về đến nhà, Thùy đi thẳng đến bàn thơ của anh thắp một nén nhang. Vũ cũng lẵng lặng làm theo. Đôi mắt anh trong hình như rạng rỡ và mãn nguyện . Thùy xuống bếp nhóm lửa hâm lại nồi chè , và nấu nước pha trà. Vũ đứng lẫn quẫn ở hiên sau, hút thuốc và nghĩ ngợi - Như vậy, từ đêm nay mình đang chấp nhận, và gánh vác cái trách nhiệm mà anh đã ủy thác ngày nào …”
Hai người cùng ngồi ăn chè nóng ở hiên nhà, ngắm nhìn dòng sông lấp lánh vầng trăng rằm . Thùy im lặng len lén, thẹn thùng nhìn Vũ . Trong khi Vũ vẫn chìm đắm trong các ý nghĩa về cuộc sống . Giây lát, Thuỳ đứng dậy, thu vọn bát đĩa, ra nhà sau rữa mặt . Có tiếng Thuỳ chào Vũ, chúc Vũ ngủ ngon . Vũ cũng đáp lại lời nàng, nhưng vẫn không rời khỏi ghế … Nắng buổi sáng rực rở xuyên qua mành cửa . Vũ giật mình thức giấc và bước ra khỏi giường . Một chiếc chăn của ai đó đấp ngang ngực Vũ . Có tiếng nước chảy róc rách sân sau . Vũ lơ mơ bước ra đó. Thùy đang ngồi gội tóc ở hiên sau . Mái tóc dài đẩm nước, xổ tung chảy dài xuống lưng Thùy . Chiếc áo cánh ướt nước, dán sát vào tấm lưng mỏng và dài . Vũ ngại ngùng đứng lại, nhưng Thùy đã xoay lại mĩm cười với Vũ . Nàng ra dấu Vũ lấy dùm chiếc khăn vắt ở cành cây . Vũ đưa khăn cho nàng, mắt thóang nhìn thấy khung ngực vun đầy, thấm nước nhạt hồng bên trong lớp áo ướt . Vũ chợt thấy nóng ran người, tim đập mạnh . Chàng bước thẳng ra vườn đốt thuốc hút .
Trở vào nhà, trân bàn ăn đã có sẵn hai dĩa sôi mặn lạp xưởng. Một ly cà phê đen và một bình trà còn bốc khói . Vũ cất tiếng hỏi Thùy khi thấy nàng đang từ cửa trước đi vào:
- Thùy cũng uống cà phê đen hở ?
Thùy mĩm cười, trả lời :
- Chỉ riêng cho Vũ thôi . Thùy mua để dành khi Vũ về chơi. Nhưng khi trước Vũ đâu có ngủ ở lại !
Thùy mời Vũ ăn sáng . Vũ thấy khoẻ hẳn ra sau một đêm ngủ say. Chàng ăn một thoáng là hết dĩa sôi . Trong khi Thùy vẫn còn đầy cả dĩa . Thùy đẩy dĩa qua cho Vũ:
- Vũ ăn dùm Thuỳ nghen. Thuỳ không thấy đói mấy .
Vũ lại tiếp tục ăn ngon lành . Thùy nhìn Vũ ăn bằng ánh mắt trìu mến, đầy yêu thương . Vũ uống từng ngụm cà phê . Thùy vào phòng trong thay đồ rồi trở ra . Nàng mặc một bộ bà ba, áo gấm nâu và quần lãnh óng ánh đen . Vũ chợt thấy thèm được vuốt bàn tay lên lớp vãi mát lạnh ấy. Thùy nói:
- Hôm nay Thùy đưa Vũ ra xem công việc ngoài vườn cây . Xem coi Vũ có thích công việc nhà nông hay không? Vũ hăng hái thay quần áo, rồi cùng Thùy đi xuống bờ sông . Một chiếc xuồng nhỏ đã cột sẵn tự bao giờ . Thùy gọn gàng bứơc xuống xuồng, cầm mái dầm và bảo Vũ mở dây trước khi bước xuống. Vũ đẩy mũi xuồng ra khỏi cầu , và ngồi xuống giữa xuồng . Thùy cầm dầm bơi một cách thành thạo . Xuồng đi theo bờ sông một đoạn, rẽ vào một rạch nhỏ, rồi lại bơi mươi phút nửa . Thùy cặp xuồng vào một chiếc cầu cây. Cạnh đấy có một chiếc ghe lường lớn đang đậu . Cảnh vật trên bờ có vẻ rộn rịp . Nhiều người đang vác những chiếc giỏ cần xế, lên xuống ghe . Vũ theo Thùy bước lên bờ . Thùy nói với Vũ:
- Đây là vuờn nhà của mình. Bây giờ đang mùa nhản . Ghe thầu họ đã mua và hôm nay tới thu hoạch trái . Mình lên xem họ làm việc nghen !
Trong khu vườn rộng lớn, rất nhiều gốc nhản mọc sai oằn trái . Các công nhân đang thoan thoát hái trái, bỏ vào thúng, cần xế, rồi có người đến vác đi xuống ghe ngay lập tức.
Thuỳ nói chuyện với người chủ thầu, một thiếu phụ có dáng người mập mạp . Hai người cười nói rất thân mật . Vũ thơ thẩn theo sau lưng Thùy, thỉnh thoảng đứng lại bốc vài trái nhản chín cho vào miệng. Nhản vùng ngon thật, võ mỏng, cơm đầy và nhiều nước thơm ngọt… Đến xế trưa, Vũ và Thùy lại xuống xuồng bơi về nhà . Con nước đã ròng cạn . Nhô ra các bãi bùn đen quánh . Có những con cua, con còng bò ra ăn mồi trên bùn . Dọc theo sông là các hàng dừa nước mọc xanh um. Thùy tấp xuồng vào một đám bần, có trái mọc lòa xoà đến mặt nước . Nàng bảo hái một số trái đem về nấu canh chua bầu, với cua đồng đãi Vũ. Buổi chiều nước sông lại lên đầy . Tiếng chim bìm bịp kêu rầu rầu đâu đó trong đồng . Hai người dọn cơm ra ăn ngoài hàng hiên . Lần này Thùy lại đem ra hai chai la-ve mà nàng đã cất sẵn. Thùy đi ra quán đầu chợ mua một ít nước đá, đem về cho Vũ uống la-ve . Gió chiều thổi man mát . Canh chua bầu quả là ngon thiệt màVũ được thưởng thức lần đầu . Nước cua đồng giã nhỏ nấu nước thật bùi ngọt .
Vũ mời Thùy uống La-ve, nàng từ chối, nhưng rồi sau đó lại mạnh dạng cụng ly với Vũ . Họ đã hết nguợng ngùng như chiều qua. Yêu thương đã khiến họ gần gũi và thắm thiết với nhau. Vũ cũng rót một ly la-ve để lên bàn thờ cúng anh . Như ngày nào hai anh em thường đi nhậu nhẹt với nhau … Tối trăng lại mọc sớm . Từ dưới lưng chừng bụi tre, mặt trăng to chừng bằng cái nia , màu vàng lườm như mới ngũ dậy. Lần này chính Vũ lại rũ Thùy đi ngắm…biển trong đêm trăng sáng. Thùy đem theo một chiếc chiếu, và một cái chăn mỏng vì ngoài đồng gió rất lạnh . Hai người nắm tay nhau len lõi qua các vườn cây, và sau cùng ra đến bờ bưng Đồng Tháp. Nước vẫn bao la, vằng vặc bóng trăng rực rỡ như mặt biển . Gió thổi nước gợn lao xao sóng . Họ trãi chiếu trước một bụi tre, và cùng ngồi xuống ngắm…biển nước. Vũ vòng tay ôm Thùy kéo vào lòng . Nàng ngoan ngoãn ngã người theo vòng tay của chàng . Bóng tối đã phủ trùm cảnh vật tự khi nào, bóng tối phủ trùm sự e thẹn của hai người . Vũ ngấu nghiến hôn Thùy . Nàng rên khẻ trong sự đồng lõa . Thân thể Thùy mềm nhũn, nàng lã người nằm xuống chiếu . Vũ si mê cắn lấy đôi môi nàng . Mùi hương thân thể đàn bà như dồn đẩy sự cuồng nhiệt nơi Vũ . Chàng ôm xiết lấy cái thân thể, mà bao năm rồi chàng chỉ đứng nhìn mà không dám chiếm đoạt. Chàng ôm chầm lấy cái mùi vị tóc, mùi vị ngực trần, mùi vị rất đàn bà từ Thuỳ . Tóc nàng rối rấm, xổ dài cuốn lấy mặt mũi Vũ .
Mắt Thùy ngước nhìn lên một vì sao mong manh trên cao . Nàng thấy mơ hồ ngọn gió lành lạnh trên khuôn ngực đã được Vũ tung mở . Nàng thấy lành lạnh chiếc lưng trần, trên chiếc chiếu trãi lên mặt cỏ ướt sương . Nàng muốn nức nở khóc trong cái hạnh phúc hiếm hoi từ lâu, nhưng cũng rất thường tình trong đời sống gối chăn. Bao năm rồi nàng như chờ đợi từ Vũ cái hạnh phúc này . Nhưng chàng vẫn đứng xa …Đêm nay thì thật rồi . Cơn mưa đầu mùa sau bao năm hạn hán như đổ rào rạt trong lòng . Mùi cỏ non hăng hắc trong đôi bàn tay cuốn quít, nắm nghiến lấy, kéo riết …
Trăng vẫn sáng nhấp nhoáng trên ruộng nước . Cánh đồng Tháp Mười tít mù tận chân trời biêng biếc sao đêm … Vũ dìu Thùy trở lại nhà . Nước mắt nàng vẫn đẩm tóc tai . Nàng khóc vì cơn hạnh phúc đã đến bất ngờ. Vũ đã chứng thật là chàng yêu nàng, say đắm cuồng si, và đắm đuối.Ánh trăng đã là chứng nhân của hai người đêm nay . Bờ vườn là vết tích hoan lạc mà mà hai người đã cùng chia sớt .
Về đến nhà , Thùy mê mõi vào phòng nằm duỗi dài, quên cả thắp nhang cho anh như hàng đêm. Vũ thay áo, và ra phòng trước bật quẹt đốt một nén nhang để tạ tội cùng anh . Vũ khấn thầm: “ Anh ơi, tha tội cho Vũ . Cuối cùng thì Vũ đã trở về để nhận lấy trách nhiệm mà anh bỏ dỡ dang, nửa đàng gãy gánh . Em nguyện sẽ thương yêu …chị suốt đời . Chăm lo và thương yêu bé Lan như con mình…” Vũ chợt giật mình, thì chẳng là chàng đã, rất từ lâu xem bé Lan như con mình, và Thùy như một nửa của đời mình rồi hay sao? Trên bàn thờ trong bức ảnh, anh như mĩm cười mãn nguyện, và thật sự siêu thoát … Con sông Cửu Long chảy qua quận Hồng Ngự vẫn muôn đời lặng lờ, chuyên chở phù sa về với ruộng vườn, và đưa yêu thương về với những đời người . Phong Vũ